“Xin chào, tôi muốn xin giấy xác nhận không có tiền án tiền sự, phiền ủy ban phường đóng dấu giúp tôi với.”
Canh đúng năm rưỡi chiều lúc tan làm, một gã đàn ông mặc áo sơ mi, trên ngực cài chiếc huy hiệu bạch kim hớt hải chạy vào cửa, lao thẳng về phía Bạch Hà Vỹ.
Đương nhiên, người tiến hóa dưới cấp B có thể không bị ép buộc phải đeo, nhưng vẫn có không ít người chủ động làm vậy nhằm giảm bớt rắc rối.
Theo quy định, tố cáo một người tiến hóa bất hợp pháp chưa qua đăng ký sẽ được thưởng mười vạn tệ. Trước khi những người tiến hóa tiến hành đăng ký quy mô lớn, đã có không ít kẻ dựa vào việc tố cáo mà phất lên làm giàu.
“Xin giấy xác nhận nhanh thế sao? Đỗ viên chức rồi à, giỏi đấy, chúc mừng anh nhé.” Bạch Hà Vỹ vừa cầm con dấu lên, vừa cẩn thận ghi rõ lý do vào sổ đăng ký sử dụng con dấu, tiện tay đưa bút cho gã người tiến hóa trước mặt, yêu cầu gã ký tên vào mục “Người sử dụng”.
“Nếu kỳ thi cấp tỉnh lần này mà đỗ, có khi tôi lại phải đến đây nữa. Nhưng thi xong là tôi biết điểm ngay, e rằng chẳng hi vọng gì.” Người tiến hóa vừa ký tên xong, liếc thấy cuốn “Toàn tập thi công chức năm năm” trên bàn Bạch Hà Vỹ, nhận ra người trước mặt cũng là kẻ cùng khổ đang trầy trật thi biên chế giống mình, thế là bao nhiêu lời than vãn bắt đầu tuôn trào.
“Tôi thi ròng rã ba năm rồi, kỳ thi lớn nhỏ nào cũng thử qua hết, nhưng khó thật sự.” Khóe mắt gã người tiến hóa đỏ hoe: “Năm năm trước khi người tiến hóa mới xuất hiện, lúc đó chao ôi vô cùng có giá; chỉ cần gật đầu một cái là sẽ được vào biên chế, gia nhập ngay Bộ Hành động Đặc biệt. Mấy đứa bạn quy thuận từ sớm ngày ấy, nay đều đã lên chức Trưởng phòng thực quyền, đến kỳ là được đề bạt. Lúc đó tôi còn trẻ người non dạ, cứ ảo tưởng bản thân là con cưng của trời, nghĩ lại mới thấy mình ngu ngốc hết chỗ nói.”
Bạch Hà Vỹ ngượng ngùng gật đầu an ủi: “Không sao, bây giờ đỗ vẫn chưa muộn, dẫu sao vẫn tốt hơn là đi bóc lịch.”
“Cũng đúng, vẫn còn mấy kẻ ngốc sống chết không chịu đầu hàng, giờ đang trốn chui trốn lủi trong rừng sâu núi thẳm hệt như đám con nợ quỵt tiền vậy.” Nghĩ đến những kẻ đó, tâm trạng gã người tiến hóa phần nào khá hơn.
Cảm giác hạnh phúc quả nhiên đều từ sự so sánh mà ra.
Bạch Hà Vỹ nhìn tờ biểu mẫu đối phương mang đến, cõi lòng trào dâng niềm ghen tị. Người trước mặt mới thi có vỏn vẹn ba năm, còn cậu đã vất vưởng đi thi ròng rã sáu năm trời. Bôn ba khắp cả nước hai mươi lần, không một lần nào lọt nổi vào vòng phỏng vấn.
Thứ duy nhất có chút dính dáng đến hai chữ “đỗ đạt” là cái vị trí nhân viên hợp đồng tại Ủy ban phường Hòa Bình này. Phải, cho dù chỉ là một nhân viên hợp đồng, nhận lương khoán, một công việc trừ sạch các khoản bảo hiểm thì về tay chỉ còn đúng 2850 tệ, thế mà cũng phải trầy da tróc vẩy cạnh tranh mới có được.
Thời buổi này, tìm việc làm gian nan vô cùng. Muốn kiếm một công việc ổn định không lo bị sa thải lại càng khó như hái sao trên trời.
Trước khi “Ngày tiến hóa” buông xuống, thi công chức, thi viên chức đã là một trong những lựa chọn hàng đầu của giới trẻ trên toàn cầu; vô số thanh niên bị ép phải cạnh tranh đến mức sứt đầu mẻ trán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)