“Nước J sẽ tiến hành xả thải 7800 tấn nước nhiễm xạ hạt nhân ra Thái Bình Dương, bắt đầu từ ngày 24 tháng 8, kéo dài trong hai tuần.”
“Theo mô phỏng của Đại học Thủy Mộc, vùng biển gần nước ta sẽ bị ô nhiễm nghiêm trọng sau 240 ngày. Các chất phóng xạ không thể phân hủy sẽ bốc hơi qua nước biển, đi vào vòng tuần hoàn nước, và thông qua mưa sẽ lan rộng ra toàn bộ nội địa.”
Tiếng tin tức phát ra từ loa điện thoại đã kéo Lục Sanh ra khỏi cơn mê man.
Cho đến khi một người bạn ngồi cạnh không hài lòng huých cùi chỏ vào tay cô, cô mới giật mình nhận ra âm thanh đó phát ra từ chính điện thoại của mình.
Lục Sanh vội vàng tắt âm lượng, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng.
Không xa phía trước, tại lễ trao giải Cuộc thi Liên minh Điện tử Toàn quốc dành cho Sinh viên, tân quán quân Tô Tử Thành đang đưa tay về phía khán giả dưới vô số ánh đèn chiếu rọi.
“Huy chương này thuộc về cô gái quan trọng nhất cuộc đời tôi, nếu không có sự ủng hộ của cô ấy, tôi sẽ không có được vinh quang của giây phút này!”
Tiếng hét của các nữ sinh viên bên dưới gần như muốn làm sập cả khán phòng. Lục Sanh ngồi giữa đám đông phấn khích, tay run rẩy lướt màn hình.
Truyền thông chính thức đang tường thuật trực tiếp việc xả thải nước nhiễm xạ hạt nhân, trên màn hình tràn ngập các bình luận trực tiếp.
“Từ nay không được ăn cá nữa rồi, Nước J đúng là ung nhọt của thế giới!”
“Đệt, mau đi mua muối tích trữ!”
“Không có gì to tát đâu, đừng tự dọa mình, có khi người ta đã lén xả rồi.”
Lục Sanh đột ngột véo mạnh cánh tay mình, cơn đau nhói khiến cô vô thức c.ắ.n chặt môi.
Cô đã trọng sinh, trọng sinh vào 10 ngày trước khi tận thế giáng xuống!
Không ai có thể lường trước được rằng, chính hành vi gây ô nhiễm cố chấp của nước J đã đẩy toàn bộ thế giới vào thời khắc đen tối nhất trong vòng mười ngày.
Lượng lớn chất thải hạt nhân không thể phân hủy đã hủy diệt hệ sinh thái biển, cá đột biến, khí hậu thay đổi thất thường, núi lửa đã ngủ yên hàng trăm năm lại phun trào trở lại.
Nhiệt độ khắc nghiệt đã phá hủy hệ sinh thái, băng tan, vô số virus và vi khuẩn cổ đại đã ngủ yên hàng vạn năm lại thống trị thế giới.
Các đô thị hiện đại và nền văn minh nhân loại nhanh chóng sụp đổ trước t.h.ả.m họa thiên nhiên khắc nghiệt.
Tang thi hoành hành, động thực vật biến đổi bởi phóng xạ lan tràn, con người trở thành mắt xích yếu nhất trong chuỗi thức ăn…
Và cô đã vật lộn sinh tồn trong thế giới tận thế kinh hoàng này suốt ba năm, không c.h.ế.t dưới hàm răng của tang thi, lại c.h.ế.t dưới tay gã tra nam mà cô đã ngưỡng mộ cả tuổi thanh xuân…
“Lục Sanh, Tô Tử Thành sắp công khai tỏ tình với cậu trước toàn quốc rồi kìa!”
Tô Tử Thành quả thực sắp tỏ tình, nhưng đối tượng không phải là cô, Lục Sanh, mà là hoa khôi của khoa, Bạch Sương Sương!
Toàn bộ Đại học Kinh đều biết Lục Sanh là người theo đuổi Tô Tử Thành. Cô tiết kiệm từng chút, làm ba công việc mỗi ngày để đổi lấy chiếc máy tính và thiết bị ngoại vi tốt nhất cho Tô Tử Thành, chỉ để thực hiện giấc mơ giành chức vô địch toàn quốc của hắn.
Bản thân cô mặc bộ đồ nữ 20 tệ trên Taobao, nhưng lại không ngần ngại chi hàng ngàn tệ mua đồ hiệu cho Tô Tử Thành.
Lục Sanh giống như một cục phân bón, tự mình vắt kiệt bản thân để nuôi Tô Tử Thành mỡ màng béo tốt.
Ở kiếp trước, khi Tô Tử Thành nói câu nói đó trên sân khấu có hàng vạn người, bao gồm cả Lục Sanh, tất cả mọi người đều cho rằng mối tình cay đắng này cuối cùng sẽ đơm hoa kết trái. Thế nhưng, Tô Tử Thành lại nắm tay Bạch Sương Sương trước mặt tất cả mọi người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



