Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Người chết quá nhiều, hôm nay lại có thêm một đợt người mới vào.
Trong đó có rất nhiều bé gái mười hai, mười ba tuổi giống như tôi.
Ngày đầu tiên các cô ấy tới, chị Nguyệt Trân sẽ dạy bọn họ cách mặc “áo mưa”.
Cô ấy nói với bọn họ:
"Nếu bọn chúng không đeo cái này, các cô sẽ bị nhiễm bệnh, sẽ mang thai, cho nên nhất định phải bắt cho bọn chúng đeo vào."
Đúng vậy.
Ở chỗ này không chỉ phải lo bị nhiễm bệnh mà còn phải lo bị mang thai.
Người mang thai quá nhiều.
Bởi vì có rất nhiều người trong số đó không muốn có con.
Thậm chí chúng còn cắt tử cung của chúng tôi.
Còn có người sẽ buộc chúng tôi sinh con ra.
Nhưng sau khi con ra đời. Con phải làm sao đây, chúng tôi phải làm sao bây giờ?
Không có ai nói cho chúng tôi biết.
Cho nên chúng tôi không muốn mang thai, phải làm tất cả mọi chuyện để tránh thai.
Những người đó không cho chúng tôi “áo mưa”.
Chúng tôi sẽ lấy những cái đã dùng qua, rửa sạch sẽ rồi khử trùng, sau đó đặt ở mép giường.
Mỗi lần rửa sạch, khi nhìn những cái áo mưa đã bị dùng qua đó và thầm đếm số lượng, tôi lại cảm thấy mùi tanh khiến người khác buồn nôn đó là xuất phát từ trên người tôi.
Tôi cũng nên đi cọ rửa sạch sẽ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


