"Chị ơi."
Hôm sau khi mặt trời vừa lên cao, tôi đã hỏi một nhân viên làm việc khác lớn tuổi hơn tôi rất nhiều về thông tin hôm trước:
"Có phải ngày xưa làng chúng ta cũng có người còn sống sót hay không?"
"Ừm, nhưng mười mấy năm trước đã qua đời hết rồi."
Chị Chu thở dài: "Trải qua bao nhiêu khổ cực thế, khó khăn lắm thời đại mới thay đổi tốt hơn nhưng bọn họ lại không còn ở đây nữa, cuộc đời của họ chua chát quá."
Đúng thế.
Cuộc đời của họ đã phải chịu khổ sở được tạo ra từ lối sống buông thả của những kẻ ác.
Bây giờ họ không những không được trải qua cuộc sống tốt hơn, mà còn không chờ được tới lúc những kẻ làm chuyện ác kia nói lời xin lỗi.
...
Khi chính sách mới chấn hưng nông thôn được ban hành, sinh hoạt trong làng đã thay đổi rất nhiều.
Tôi cũng rất bận rộn.
Tôi ngẩn người.
Từ nhà Trương Quế Trân tới Ủy ban Nhân dân làng phải đi một đoạn rất xa, ít nhất cũng phải nửa tiếng đồng hồ.
Đột nhiên hình ảnh của một bà cụ đang khom lưng, tay cầm gậy gỗ run rẩy lò dò từng bước khó khăn đi trên đường hiện lên trước mắt tôi.
Tôi vội chạy như bay lên tầng.
Trên bàn ở phòng làm việc đặt rất nhiều những xấp tài liệu mới tinh vừa được in ra, mà đặt trên cùng là một cuốn sổ cũ kỹ đã ố vàng, trông hơi rách nát một chút, trông không hề ăn khớp với hoàn cảnh nơi này.
Dường như cảm giác được điều gì, tôi run rẩy mở cuốn sổ đó ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
