Vương Kiều bỗng cảm thấy ấn đường mình mát lạnh, khi nhìn lại thì diện mạo của thế giới này đã biến đổi.
Công viên tưởng niệm bị bóng đêm bao trùm, có vô số “người” đang lơ lửng lay lắt.
Thấy kiệt tác của chính mình, cô thình lình ôm đầu, hoảng loạn thốt lên: “Không phải vậy, không phải tôi, không phải tôi, tôi không cố ý, tôi không làm, tôi… A a a a a a!!!”
Khắp công viên tưởng niệm đều nghe được tiếng hét thảm thiết chói tai.
Vương Kiều dùng cả tay lẫn chân bò ra xa, muốn cách xa người gỗ nhỏ ấy.
Cả người cô ả run bần bật, không dám nhìn ba mình thêm một lần nào nữa, khóc lóc la to: “Đừng để tôi thấy ông ta! Tôi không muốn thấy! Không muốn thấy!”
Cố Diệp lạnh mặt, cầm người gỗ nhỏ bước tới từng bước, từng bước một: “Cho dù không nhìn thấy thì cô cũng biết đây là linh hồn bị trấn áp nhỉ? Chắc cô cũng tưởng tượng ra được hồn này phách này bị trấn áp như thế nào! Vương Kiều, cô dùng cách thức như vậy để báo đáp công ơn dưỡng dục suốt hai mươi năm của ba mình, nếu như chúng tôi không phát hiện ra thì trọn đời trọn kiếp ông ấy sẽ không được siêu sinh, vĩnh viễn bị giam cầm trong khúc gỗ nhỏ này, chịu hết khổ đau.”
“A a a a!!!” Vương Kiều sụp đổ gào rít, như điên như dại quơ lấy những thứ trên mặt đất ném lên người Cố Diệp.
Cảnh sát ập tới, khống chế được cô ả.
Họ phát hiện tay phải cô ta bị gãy, da dẻ trên cánh tay trái đã bị cào rách, vừa dính bùn vừa rướm máu, bèn tra hỏi Cố Diệp: “Đã xảy ra chuyện gì? Đây là cậu làm à?”
Mặt mày Cố Diệp vẫn cứ lạnh lùng, cậu chỉ tay sang Giải Thừa đang ngồi cạnh mộ bia, cứng cỏi nói: “Cô ta cầm dao giết người, chém trúng cánh tay của bạn tôi, tôi cào cô ta một đường là đã lời cho cô ta lắm rồi.
Nếu như phải chịu trách nhiệm pháp luật thì không sao hết, ngay bây giờ tôi sẽ gọi cho luật sư.”
Đi bên cạnh người dẫn đội là một anh cảnh sát trẻ tuổi thường hay theo chân Mục Cảnh Phỉ, nhận thấy cơn tức của Cố Diệp bèn cười cười tỏ ý giảng hòa: “Không đến mức ấy, chúng tôi sẽ khám xét hiện trường, nếu những điều cậu nói là thật thì hành động của cậu chỉ là tự vệ.
Mà trước hết đưa bạn cậu đến bệnh viện trước đã.”
Lúc này, Mục Cảnh Phỉ mới cưỡi xe mô tô chạy tới: “Xin lỗi, chị đi họp, vừa mới trở về.”
Cùng lúc đó, Vương Kiều đã bị giải lên xe.
Mục Cảnh Phỉ đến xem xét qua rồi quay lại, khẽ nhắc Cố Diệp: “Em ra tay ác quá.”
Cố Diệp đỡ Giải Thừa dậy, cười khẩy: “Cô ta còn ác với ba mình hơn.”
Xe cứu thương đã đỗ trước cổng công viên tưởng niệm, Cố Diệp đưa Giải Thừa đến bệnh viện, lúc chuẩn bị đi thì mang theo cả người gỗ nhỏ ấy.
Bác sĩ kiểm tra vết thương cho Giải Thừa, ngạc nhiên nói: “Không còn chảy máu nữa, kỳ lạ thật đấy.
Nhóm máu của cậu là gì?”
Giải Thừa lúng túng trả lời: “Không phải A, chắc là B đó.”
Nhân lúc bác sĩ đang nói chuyện với Giải Thừa, suốt dọc đường Cố Diệp đã rút từng cây đinh thép ra.
Hồn phách của ông Vương bay từ người gỗ nhỏ ra, khắp cả người là những vết thủng lỗ chỗ đầy máu.
Hiện giờ mắt, tai và miệng của ông vẫn bị thương, hoàn toàn không thể giao tiếp, Cố Diệp thấy thế vội thu linh ông vào trong bình, dưỡng hồn trước đã.
Giải Thừa cũng thấy được thảm trạng của ông Vương, đưa mắt hỏi dò Cố Diệp.
Cậu lắc đầu, lần này bọn họ không giúp được gì, chỉ có thể trông cậy vào bên Mục Cảnh Phỉ.
Có thể cứu thoát hồn phách của ông Vương đã là vạn hạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

