Về quê tế tổ là chuyện lớn của gia đình nhà Cố, mấy anh em đều tự chuẩn bị đồ đạc các thứ.
Cố Dương chạy tới chạy lui chán chê rồi mò qua tìm Cố Diệp, thấy anh nó cũng đã chuẩn bị xong cả một chiếc va li siêu to khổng lồ.
“Anh, sao anh còn mang theo la bàn, chu sao, phù chú nữa, đầu năm đầu tháng còn dùng cái này à?”
“Chắc chắn sẽ dùng.” Cố Diệp nghĩ tới quẻ bói kia, hết sức mệt mỏi mà, cậu kéo va li ra cửa, lại lấy mấy cái khăn tay đặt phía trên va li.
“Anh, anh mang theo nhiều khăn tay vậy làm gì?”
“Để cột vào đầu gối thay cho cái đệm.”
Cố Dương khó hiểu, “Để làm gì?”
Cố Diệp thấy nó nói nhiều phát phiền, “Cứ cái gì cái gì hoài, không đi dọn đồ đi ở đây quấy rối làm gì?”
Cố Dương cười ha ha, mặt dày nói: ” Anh, mai đi chơi không?”
Cố Diệp dọn đồ xong, rửa tay, “Mai anh qua công ty của anh hai rồi, không rảnh mà mang em đi chơi, em ở nhà làm bài tập đi, nếu không thì vào năm học mẹ sẽ cho em ăn thịt heo xào gậy tre.”
Lúc này Cố Sâm đi ngang qua phòng Cố Diệp, hắn dừng lại, “Qua công ty thằng hai làm gì?”
Phòng của mấy anh em nằm cạnh nhau, Cố Lâm cũng nghe thấy, mỉm cười đi vào phòng, “Để bói toán năm sau cho công ty em.”
Cố Sâm lạnh mặt, “Mê tín dị đoan.”
Cố Diệp cười tủm tỉm hỏi: “Anh cả, anh có cần em tính cho không?”
Cố Sâm nạnh nùng từ chối, không thèm ngoảnh đầu lại: “Không cần.”
Cố Diệp cười xấu xa hô to: “Anh cả! Gần đây đừng có bán đất nha! Có thể chết đi sống lại đó, kiếm được đống tiền!”
Cố Sâm không quay đầu lại, vẫn nói câu như cũ: “Mê tín dị đoan.”
Cố Lâm cười tủm tỉm nhìn Cố Sâm đi xuống lầu, “Ảnh sĩ diện ghê.”
Cố Diệp cười xấu xa, “Tính tình anh cả giống ba, bên ngoài thì nghiêm túc, đúng là kiểu người trong nóng ngoài lạnh.”
Hai anh em nói xấu anh cả mấy câu, Cố Lâm vừa quay đầu đã thấy phía trên va li của Cố Diệp để bảy cái khăn tay, hắn rất thông minh, lập tức biết được khăn tay này dùng để làm gì, hắn cười tủm tỉm hỏi: “Giàu có thế cho anh xin vài cái đi.”
Cố Dương nghe thấy anh hai với anh ba nói xấu anh cả cũng không dám chen vô, cuối cùng cũng chen được một câu: “Mấy anh lấy khăn tay làm gì?”
Đứa bé sắp lớn rồi, lừa được nhiêu lần nữa đâu? Lừa thêm lần nào tính lần đó.
—-
Sáng hôm sau, Cố Diệp nhờ tài xế chở tới công ty Cố Lâm, vào trong garage xuống xe, vừa mới bước chân vào thang máy, Cố Diệp đã nhìn thấy một anh trai siêu cấp đẹp choai, dựa vào tiêu chí “Mắt sinh ra để nhìn cái đẹp”, Cố Diệp liền nhìn bằng cả hai mắt.
Vừa nhìn đã phát hiện, có vấn đề.
Đối phương thấy cậu còn bé, lúc nhìn hắn cũng cực kỳ bình tĩnh thì thấy thú vị, “Em là người mới ký hợp đồng với công ty?”
“Dạ không, em tới tìm anh trai.” Cố Diệp cười tủm tỉm, trong lòng chấm cho anh trai tám mươi điểm, cỡ như Úc Trạch phải một trăm điểm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

