Cố Diệp từ nhà Đường lão về lại trường học chỉ kịp tiết cuối cùng, tối đến mượn vở ghi chép của Hạ Tường để về nhà học bù.
Hồng Đậu rất xót khi thấy cậu mệt mỏi nên mới bay từ trong phật châu ra, định làm một bữa ăn khuya cho cậu.
Cố Diệp còn không ngẩng đầu lên mà nói: “Chị Hồng Đậu, em không đói, chị cứ dưỡng thương cho tốt đi.
Linh Linh, tới ngăn kéo góc dưới bên trái giá sách lấy hai cây dưỡng hồn hương cho cha.”
“Dạ được!” Linh Linh mặc bộ đồ thỏ màu hồng cầm hai cây hương còn cao hơn cả cô bé từ từ chạy tới, Kumanthong cầm theo bật lửa đuổi theo ở phía sau, Hồng Đậu lấy đốt lên rồi ngồi sau lưng Cố Diệp.
Đại Hắc thấy Hồng Đậu ngồi xuống thì linh hồn mới xuất ra ngoài, nhảy mấy bước lên trên người Hồng Đậu rồi nằm xuống đùi, cô nhẹ nhàng vuốt ve chú mèo trong ngực rồi từ tốn hỏi: “Thiếu gia định ra tay với Hội Huyền Thuật sao? Bây giờ việc học của cậu nặng như vậy thì sao còn thời gian được?”
Nửa đêm, trước cổng của Hội Huyền Thuật đột nhiên vang lên giọng hát gào thét muốn rách cổ: “Nào ta cùng đẩy mái chèo, đưa chiếc thuyền ra nơi con sóng cuồn cuộn ~”
“Mặt biển rực rỡ phản chiếu ngọn tháp kia, chúng ta cùng đẩy mái chèo!”
“Ha ha ha ha ha ~~ hát hay đấy! lại đi!”
Người trong hội đang ngủ đều bị đánh thức bởi những âm thanh méo mó của đám ma quỷ, người bình thường sẽ không hề nghe được, linh lực càng mạnh thì nghe càng rõ ràng khiến không ít người phải tỉnh dậy lúc nửa đêm: “Cái quái gì thế! Dám đến nơi này quậy phá sao?”
Sau khi hát xong một bài thì yên lặng được hai phút làm cho đám Hội Huyền Thuật thở dài nhẹ nhõm, tự nhủ trong lòng, cuối cùng đám quỷ thiểu năng này cũng đi, có thể ngủ được rồi.
Ngay khi bọn họ còn đang mơ màng sắp ngủ: “Tui là mạnh mẽ nhất quả đất ngầu lòi sáng chói khắp muôn nơi, không ai ngăn được tui nảy mầm! Tui nảy mầm!” Giọng phát ra từ một linh hồn đang hò hét banh cuống họng lập tức kéo đám người từ trong mộng đẹp tỉnh dậy, nghe xong còn có nhiều người đi theo vỗ tay đùa giỡn: “Hay đó! Vỗ tay! Nữa đi!”
(Mạnh dạn đoán đám quỷ này đang quay tiktok rồi mọi người ơi, ai hay chơi chắc chắn biết bài chúng nó đang hát luôn, đã chơi tiktok rồi còn chế lời nữa =))))))))))) ‘Tiểu Bạch Mã Ánh Dương Cầu Vồng – Đại Trương Vỹ’ nha =)))
Đám người Hội Huyền Thuật tức muốn chết, không ít người trẻ tuổi xốc chăn xuống, mặc chiếc áo lông khi trời đang lạnh, giận đùng đùng đi xuống lầu: “Quỷ ma vất vưởng đâu tới vậy, biết đây là đâu không? Cút nhanh lên!”
Người trẻ tuổi hùng hùng hổ hổ vừa bước ra khỏi cửa thì muốn ngu người luôn, ngay cửa chính của Hội Huyền Thuật phải có trên một trăm con quỷ đang vây quanh, cùng nhau trẩy hội.
Vừa thấy người thanh niên bước ra, tất cả bọn quỷ đều nhìn hắn khiến tên thanh niên tê rần cả da đầu.
1 vs 100!
Có tất cả các loại quỷ chết theo nhiều kiểu, kẻ thiếu tay, kẻ thiếu chân, kẻ chết bệnh, mặt mày tím tái, kẻ chết đuối, cả người còn dính rong rêu.
Bị nhiều mắt quỷ nhìn chằm chằm như vậy khiến khí thế của tên thanh niên mau chóng bị áp xuống, căng thẳng nói: “Tôi nói cho mấy người biết, tất cả ở đây đều là đại sư, không muốn hồn phách bị tiêu tán thì đi nhanh đi, bằng không chúng tôi sẽ không khách khí với mấy người đâu đấy!”
Một anh trai đứng trên đài mặt mũi có vẻ xanh xao: “Người bọn họ không hề có sát khí, chưa bao giờ làm chuyện gì ác nên chắc chắn đều là quỷ vô tội, đang xếp hàng đi đầu thai.
Sau khi trận pháp bị Cố Diệp phá đi, còn chưa kịp sửa chữa nên không thể ngăn cản được.”
Lúc này các vị đại sư đều đã đến, tay cầm vũ khí, có vẻ bị đánh thức nên rất tức giận: “Xảy ra chuyện gì đây? Ai mới vừa hát? Hát dở còn không biết ngượng sao?”
Tên quỷ có cái cổ xiên vẹo lập tức trở nên không vui, hùng hồn đứng ra: “Sao tôi hát dở được hả? Ông có giỏi thì hát đi, hát miễn phí cho nghe rồi còn thái độ, ông một vừa hai phải thôi chứ?”
“Đúng rồi đó!”
“Coi thường người, à không! Coi thường quỷ!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

