Bị Cố Diệp chỉ thẳng mặt ra đã từng làm chuyện thương thiên hại lý, mặt hai người đổi sắc.
"Không có!" Đường Tĩnh Nghị buột miệng thốt ra, ngay sau đó lấy kinh râm đeo lại, giấu đi kinh hoảng trong mắt, trấn định nói: "Cố đại sư, chúng tôi đến tìm cậu là để giải quyết công chuyện."
Cố Diệp cười cười, "Ồ, vậy cô đi đi, tới sự thật còn không nói, muốn tôi giải quyết cái gì."
"Đừng mà," Tạ Nhân nhanh chóng đứng lên hòa giải, "Cố đại sư, đừng nói giận, cô ấy không muốn nói cũng là có nguyên nhân, mấy năm trước cô ấy không thuận lợi lắm, vì muốn an tâm nên có nhận nuôi một con quỷ mạn đồng*."
*Quỷ mạn đồng: Kumanthong
Đường Tĩnh Nghị kinh hoảng muốn cản, "Anh Tạ!"
"Không có gì không thể nói," Tạ Nhân không thèm để ý nói: "Quỷ mạn đồng là Kim Đồng tử hoặc Phật đồng tư ở Đông Nam Á, là tiểu quỷ thiện lương được Phật giáo cung phụng, có thể phù hộ người ta, lại không phải ác quỷ." Anh lại nói thêm với Cố Diệp: "Mấy năm nay đều ổn, chỉ mấy ngày nay đột nhiên bắt đầu không trấn được nữa, cúng gì cũng không được."
Cố Diệp nhướng mày, ung dung thong thả mân mê tay con gái nói: "Tôi biết, quỷ mạn đồng không giống quỷ đồng, quỷ đồng là do Hàng Đầu Sư dùng trẻ con chết yểu hoặc thai nhi đã thành hình bôi thi du lên, dùng cờ kinh quấn lấy, nhét vào bình dùng bí pháp luyện bảy bảy bốn mươi chín ngày luyện ra.
Quỷ đồng có oán khí rất nặng, nghe theo lời chủ nhân, sát khí nặng, bị người khác nhận nuôi cực dễ bị phản phệ.
Nhưng quỷ mạn đồng không giống vậy, quỷ mạng đồng là dùng tro cốt của thế chất cực âm luyện thành, được cao tăng đắc đạo khai quang, quỷ mạn đồng nếu sát sinh, tuyệt đói là do cô Đường đây làm chuyện gì khiến nó vô cùng tức giận.
Tạ tiên sinh, anh cũng không phải rất hiểu nghệ sĩ này của mình đâu."
Tạ Nhân hơi sửng sốt, liếc nhìn Đường Tĩnh Nghị theo bản năng, đối phương mang vẻ mặt đoan trang ngồi đó, ngưỡng mặt nhìn anh, mang kinh râm, không thấy rõ ý gì trong ánh mắt.
"Tôi cảm thấy, mình hiểu rõ," lời này vừa thốt ra, bản thân Tạ Nhân cũng không thể nào tự tin được, sau khi Đường Tĩnh Nghị đứng vững, anh liền bồi dưỡng người mới, một năm gần nhất, anh chưa từng quản lý cô.
Cố Diệp lắc đầu, cũng không biết nói anh trai này khờ được không, tướng mạo này của Đường Tĩnh Nghị tuyệt đối không phải là là dịu dàng như bên ngoài, lòng dạo hẹp hòi, khắc nghiệt, cao ngạo lạnh lùng, tất cả dịu ngoan đều là giả vờ.
Người tốt trong giới giải trí không ít, làm từ thiện, làm gương tốt cả người chính khí, cậu gặp qua không ít, người diễn như Đường Tĩnh Nghị cậu thấy cũng nhiều, "Cô Đường chắc không đánh mắng gì trợ lý hen? Với quỷ đồng cũng vậy hen? Hay là vẫn giống như ngày xưa, đối xử nó như con vậy? Hai năm nay cô nổi tiếng nhanh ghê hen?"
"Mấy lời này của Cố đại sư là sao? Nếu cậu không muốn xem, chúng tôi đi là được." Bị Cố Diệp vạch trần bí mật được che giấu sâu nhất, thân thể Đường Tĩnh Nghị cứng đờ, ngay sau đó trở lại bình thường, "Anh Tạ, chúng ta đi thôi."
"Tạm biệt, chúc cô có hot được thêm mấy đêm nữa nha." Cố Diệp đặt Linh Linh trong ngực mình đứng dậy, sờ đầu con gái.
"Đây là?" Tạ Nhân nhanh chóng giữ chặt Đường Tĩnh Nghị, nghiêm khắc ra hiệu với ả, "Cố đại sư có bản lĩnh thật đấy, chắc chắn có thể cứu em, em ngồi xuống nói chuyện cho đàng hoàng!"
Bị người đại diện nói vậy, Đường Tĩnh Nghị không thể không ngồi xuống, âm thanh ả khô khốc: "Tôi cũng không biết, tôi đắc tội với nó chuyện gì, gần đây, tôi cảm thấy nó muốn giết tôi."
Cố Diệp nghiêng đầu, ung dung thông thả nói: "Nuôi quỷ mạn đồng phải có điều kiện, không ăn thịt hoang dã, phải hiếu kính cha mẹ, yêu thương con cái, không thể tranh danh đoạt lợi, nếu là được tất cả thì nó sẽ phù hộ cô.
Nếu không làm được một trong những điều đó, quỷ mạn đồng sẽ nhiễm bẩn, tất nhiên phản phệ.
Đã đến nông nỗi giết cô rồi, cô làm gì, trong lòng không biết à? Về chờ chết đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

