Tiểu quỷ bay từ cửa sổ vào, khóe miệng vẫn luôn mang theo nụ cười nhạt tà ác, bước chân bất động, càng lướt càng gần Cố Diệp, quỷ khí dày đặc cùng với oán khí tràn ngập khắp phòng thêm vào đó là gương mặt không hề có tí huyết sắc nào của nó lại càng thêm quỷ dị, khiến người ta sợ hãi hơn.
Cố Diệp cười cười, "Ê cu, người cho rằng như vậy là có thể làm ta sợ hả?" Cậu bưng ly nước trên bàn, mỉm cười uống một hớp, "Nói đi, tới tìm ta làm gì."
Quỷ đồng âm trầm nói: "Ta muốn dẫn thằng ngu kia đi."
"Thằng ngu? Ý ngươi nói là cái này sao?" Cố Diệp cầm búp bê cầu mưa trên bàn, cầm ly nước tủm tỉm cười, nói: "Có giỏi thì tới cướp đi"
Quỷ đồng trợn trừng mắt, hóa thành quỷ ảnh xông tới, phía sau Cố Diệp bỗng nhiên có một bóng dáng nho nhỏ vụt tới, chiếc giày da mùa đỏ đạp về phía trán đối phương, oán khí nồng đậm bao vây lấy quỷ đồng, tiếng nói non nớt lên tiếng bất mãn: "Tránh xa ba ta ra một chút!"
Khóe miệng quỷ đồng giật giật, âm trầm nhìn Cố Diệp: "Không, thêm cả ngươi, tám người sớm thôi."
Cố Diệp cười lạnh, "Xem thử ngươi làm được không, con gái, hút oán khí của nó đi xem nó làm sao chém gió được."
Linh Linh là do hấp thu oán khí hình thành linh thức, quỷ trên người có oán khí bé đều thích, búp bê nho nhỏ đứng trên bàn, hai tay giơ lên, oán khí dày đặc trong nhà đều trở nên đen như mực, oán khí trên người quỷ đồng vừa tiếp xúc với Linh Linh liền không khống chế được bay ra ngoài, muốn thu về cũng không thu được.
Quỷ đồng hoảng sợ nhìn con búp bê này, không có oán khí, nó không thể sinh tồn được trong tin huống này, nó bay về phía Linh Linh trong sự kinh hoảng, móng tay nhọn hoắc hướng vào cổ Linh Linh, muốn giết bé.
Cố Diệp cười lạnh, roi trong tay vung lên, bang một tiếng, đánh đến trước chân quỷ đồng, quỷ đồng kiêng kị lui về sau hơn hai mét, trốn qua một bên.
Cố Diệp ghét bỏ quăng roi đi, nhìn Giải Thừa dùng roi thấy ngầu ngầu, không tập một chút thật là không xài được mà.
Tay rút ra hai lá bùa, "Thiên Cương Chính Khí, Cửu Phượng Phá Toái, phá!"
Từ "phá" phát ra, trong phòng vang lên hai tiếng phượng hót rất nhỏ, hai đạo kim quang xuyên qua thân thể quỷ đồng, theo tiếng hét thảm của nó, quỷ khí trong nháy mắt đã vơi đi phân nửa, ngay lúc này, một luồng âm phong dâng lên, thân ảnh quỷ đồng nháy mắt biến mất tăm.
Cố Diệp nhăn mày, bấm tay tính, cười lạnh một tiếng, "Tự làm bậy, không thể sống!"
Loại quỷ đồng từng giết người này bản thân mang tà tính cực đại lại cực kỳ thích giết chóc, mỗi lần rat ay không giết một người là không thể quay về.
Hai người nuôi quỷ đồng kia thấy quỷ đồng bị thương, lo lắng nó cũng bị Cố Diệp bắt mất như con trước, vội vàng hoang mang rối loạn thu nó về, cầm tượng Phật màu đen chảy hết mồ hôi lạnh.
Không ngờ là, quỷ đồng quay lại trong phòng liền phất lên một luồng âm phong, cả nhà đều là mùi máu tưới, hia người vội vàng dùng quỷ bài ra trấn áp, muốn cứng rắn thu nó về.
Quỷ đồng âm trầm nhìn người đàn ông đang cầm chỗ mình dung thân, oán độc tiến tới, bóp chặt cổ hắn.
"Anh Vu!" Một người khác luống cuống, vội vàng lấy ra gương trấn quỷ do đại sư đưa chiếu lên người quỷ đồng, quỷ đồng đau run cả người, hét thảm một tiếng, phẫn nộ vươn tay khác trực tiếp xé đầu chủ nhân xuống sau đó chui vào trong tượng Phật.
"AAAAAAAA!!" Tận mắt thấy một màn máu me, người nọ bị dọa trợn trắng mắt, hôn mê bất tỉnh.
- ------------
Cố Diệp đã tính đến việc người nuôi quỷ sẽ xảy ra chuyện nhưng cậu cũng lười quản, sai sử quỷ đồng này giết bảy người, chết chưa hết tội.
Cậu xách quỷ đồng bị gọi là "thằng ngu" ra, "Tiểu quỷ, người chế tạo ra ngươi trông như thế nào? Có nhớ rõ không?"
Quỷ đồng bị sắc mặt bất thiện của Cố Diệp nhìn sợ tới mức cả người run run, uất ức nói: "Nhớ rõ."
Cố Diệp đưa cho nó một cây bút, "Vẽ ra đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

