Cố Diệp đặt ba con búp bê lên bàn, nghiêm trang nói: "Đêm qua em mơ thấy một chị gái, chị ấy nói chị bị người ta giết, làm thành thú bông, xương cốt bây giờ còn đặt ở tầng hầm, hôm nay em đến chỗ chị ấy nói, không ngờ tìm được búp bê thật."
Anh cảnh sát mới đi làm dùng ánh mắt bất đắc dĩ nhìn Cố Diệp, thậm chí còn muốn cười, hỏi chú chọc anh à?
Cố Diệp thấy đối phương không tin, mở bụng búp bê ra, lấy một đoạn xương bàn tay người từ bên trong, mặt không biểu tình đưa cho đối phương: "Là xương người phải không?"
Cố Diệp hơi mỉm cười, ngoan ngoãn nói: "Đúng vậy, lại là em nè."
Hai người này là người phụ trách vụ án buôn bán trẻ em, đội trưởng và nữ đội phó, lúc nói chuyện Cố Diệp vẫn luôn gọi là chị Cảnh Hoa.
Anh cảnh sát nói rõ sự việc cho hai chủ sự, Cố Diệp chỉ vào con búp bê, xác nhận, "Con búp bê này được ông chủ quán mì mua về, nhà anh ta bị quỷ quậy nên em đem nó về." Loại sự tình này chỉ cần điều tra là sẽ ra hết, Cố Diệp cũng không nói dối, bất quá không có nói tỉ mỉ, "Sau khi em đem về thì nằm mơ, người bị hại báo mộng cho em."
Cố Diệp nghiêm trang nói, gương mặt cậu lại ngoan ngoãn, không nhìn ra ý tứ gian dối nào, bất quá cái lý do này thật sự không thể tưởng tượng được.
Hai đội trưởng liếc nhau, chị Cảnh Hoa thu lại ba con búp bê, sắc mặt ngưng trọng nói cho anh cảnh sát, "Đem đi kiểm tra thành phần ngay."
Không bao lâu, bên pháp y đã đưa ra kết quả, kết quả quả nhiên khiến mọi người chấn động, đúng là khí quan của cùng một người.
Cố Diệp đẩy Vương Đại Đảm lên phía trước, "Lúc em mua con búp bê này, anh ta có video quay lại hết, ông chủ chính miệng mình nói là hắn ta tự mình chế tạo, anh chị có thể xem thử."
"Được lắm chú em, cậu còn biết lưu lại bằng chứng nữa." Đội trưởng vỗ vỗ bả vai Cố Diệp, cổ vũ nói: "Rất thông minh, không hổ là học bá Đế Đại, bất quá chuyện nguy hiểm thế này vẫn không nên làm thì hơn.
Án tử này cậu không cần quan tâm nữa, bọn anh sẽ xử lý."
Cố Diệp nhìn con búp bê, lưu luyến: "Con búp bê này em tốn mười tám vạn mua lận đó, hóa đơn đây này, nếu để lại làm chứng cứ, anh chị nhớ đòi tiền ông chủ đó giúp em nha.
Nếu không đòi được, có thể trả con gái lại cho em không? Em muốn nuôi nó."
Đội trưởng kinh ngạc, xài mười tám vạn mua một con búp bê, con nít bây giờ bộ khùng hết rồi hả? Bất quá, vẫn muốn nói với Cố Diệp, "Chắc là không thể cho em, cái này phải lưu lại làm bằng chứng."
Cố Diệp tâm tắc, "Vậy phải trả tiền lại cho em đó."
"Cũng không nhất định, trên đấy có da người chết, thuộc về một bộ phận của thân thể người chết, theo quy định, bọn chị phải trả lại cho người nhà." Chị cảnh sát nghiêm túc nói: "Cô gái này mất tích lâu như thế cũng chưa có người báo án, có thể là không có thân nhân, chị sẽ tranh thủ cho em, trả cho em con búp bê này." Nói tới đây, chị cảnh sát cười, khuyên nhủ: "Da người, em cũng đừng mang về nhà."
"Dạ được, anh chị tận lực là được, phá án quan trọng." Cố Diệp mỉm cười nhéo mặt búp bê, đứa nhỏ này quá đẹp, cậu thật sự muốn đem nó về nuôi, đang tiếc, trước mắt quan trọng nhất là cho người chết một cái công đạo.
Sau khi lưu lại chứng cứ, chị Cảnh Hoa tự mình đưa Cố Diệp và Vương Đại Đảm ra khỏi cục cảnh sát, thử hỏi: "Cố Diệp, sao em biết người bị hại ở tầng hầm?"
Cố Diệp hơi mỉm cười, "Chị gái đó báo mộng cho em, ở tầng ngầm của cửa hàng, cửa hàng đó vốn là một bệnh viện, tầng hầm được sửa chữa thành kho hàng, anh chị đi điều tra đi, chắc chắn có thể tìm ra được chứng cứ phạm tội."
Đôi mắt hạnh của cô cảnh sát nhìn chằm chằm vào mắt Cố Diệp tìm tòi nghiên cứu, phảng phất như đang nhìn xem cậu có nói dối hay không.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

