Buổi sáng sau khi nhìn cha rời khỏi nhà, Cố Diệp liền rinh ghế xếp nhỏ ra ngoài.
Tuy rằng đã tính được hôm nay bản thân sẽ gặp người có duyên với mình, nhưng người có duyên rốt cuộc là giống loài gì, Cố Diệp cũng không biết, chỉ có thể chờ ngẫu nhiên.
Gương mặt này của Cố Diệp, đi đến đâu đều có thể hấp dẫn ánh mắt người khác, cậu đi bộ đến chỗ náo nhiệt, mở ghế xếp ra ngồi xuống, không ít người trẻ tuổi dạo phố đều nhìn cậu.
Thật ra có mấy người vây lại, bất quá đều là hóng drama, không ai tìm cậu xem bói.
Bà cô nhìn dáng vẻ giống như đã tìm Cố Diệp vài ngày rồi, "Tôi nghe nói cậu tính chuẩn lắm, tiểu tiên sinh, cậu có thể giúp tôi xem thử là tôi nên tìm đồ thất lạc ở đâu không?"
Cố Diệp nhìn tay bà, cười hỏi: "Dì có phải làm mất nhẫn cưới không?"
"Đúng đúng đúng!" Bà vừa thấy Cố Diệp có thể tính đúng như vậy liền nói ra hết: "Mấy hôm trước tôi tháo nhẫn xuống lau chùi nhưng mà mới quay đầu một cái đã không thấy đâu nữa, chiếc nhẫn này theo tôi hơn 30 năm rồi, nhất thời tìm không thấy, tôi sợ hết cả hồn, cậu xem giúp tôi nha, 500 tệ có đủ không?"
Người bang quan nhìn bà cô này giống như nhìn kẻ ngốc, cậu thanh niên này giỏi lắm chỉ có được cái mặt đẹp, dáng vử thầy bà ở đâu ra? Bây giờ là thời đại nào rồi, còn người tin nữa hả?
"Dì à, dì vẫn là nên về nhà tìm lại đi, đừng tin mấy thứ này." Bên cạnh có một cậu chàng nhìn không lọt mắt, nhắc nhở một câu.
Bà cô xua xua tay, "Mấy đứa không hiểu đâu, tiểu tiên sinh này lúc trước bày sạp ở chỗ kia, tính chuẩn lắm."
Người xung quanh đều hết chỗ nói rồi, cũng không đi, nán lại xem kẻ lừa đảo là Cố Diệp lừa tiền.
Cố Diệp cũng không giận, đem quẻ bàn đưa cho đại thẩm, "Tùy tiện lắc mấy cái đi."
Bà cô nghe lời làm theo, khẩn trương nhìn Cố Diệp, Cố Diệp nhìn hướng kim đồng hồ, "Quẻ tương là dị quẻ tương điệp, chấn hạ đoái thương, thượng quẻ vì đoái, đoái vì duyệt, hạ quẻ vì chấn, chấn vì động," Cố Diệp cười, "Dì ơi, chiếc nhẫn này dì không làm mất, còn vẫn luôn đi theo dì.
Dì sờ túi thử xem, có phải nó ở trong túi dì không."
Bà cô vội vàng sờ túi, dường như đã sờ thấy gì đó, trên mặt lập tức lộ ra biểu tình vui vẻ, bà móc ra một chiếc nhẫn vàng, kiểu dáng có chút cũ kỹ, thoạt nhìn đã có tuổi, "Thật là tìm được rồi! Linh quá! Cảm ơn tiểu tiên sinh! Ngày tôi đánh rơi nhẫn chính là mặc bộ đồ này!"
Cố Diệp mỉm cười cất tiền bà đưa vào bóp, ánh mắt những người vây xem lập tức liền thay đổi, nhìn bà cô kiểu như: Đây chính là kẻ lừa đảo!
Cố Diệp lại đánh giá người xung quanh một chút, trong lòng cảm thán, bộ không có em gái trẻ đẹp nào tìm mình xem bói hả?
Lúc này, bốn năm bà chị tuổi tầm 20 vây lấy, một người tóc ngắn sang sảng nói: "Anh đẹp zai, cậu tính thử cho chị xem, năm nay chị có thể đính hôn với bạn trai không?"
Cố Diệp thở dài, "Chị gái, bạn trai chị còn chưa có, chị tính đính hôn với ai dị?"
Mấy cô gái sửng sốt, vốn là nhìn Cố Diệp đẹp trai nên hùa nhau tới chọc cậu chơi, không ngờ bị tính ra hết.
Một cô gái khác chớp chớp mắt, móc di động ra, cho cậu xem ảnh người đàn ông trên màn hình, "Cậu tính giúp chị xem, khi nào chị kết hôn với anh ấy?"
Khóe miệng Cố Diệp giật giật, "Anh này là chú chị, hai người kết hôn cái gì? Mấy chị gái, mấy chị đừng chọc em nữa được không?"
Lúc này, người xung quanh đều thay đổi sắc mặt, tiểu tiên sinh này thật sự biết tính hả? Trong lúc nhất thời, không ít cô gái bu lại, tìm cậu tính duyên phận.
Cố Diệp nhìn một vòng, không có cô gái nào khiến cậu cảm thấy tim đập bang bang, chắc chắn luôn, người có duyên không ở chỗ này.
Sau một lúc bận biu, túi tiền Cố Diệp đã phồng lên, tự nhủ cô gái có duyên với mình không có thì đàn ông cũng được mà.
Cố Diệp nuốt nước miếng, thời điểm nhìn khắp nơi đánh giá phát hiện có một mỹ nam, "Em trai, cậu tính thử giúp anh xem chiều nay xổ số mấy?"
Cố Diệp lắc đầu, cái này tuyệt đối không phải người có duyên, bởi vì quá xấu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

