Dưới sự cổ vũ của Cố Diệp và Giải Thừa, tập thể các đại sư Huyền Thuật trẻ tuổi tổ chức đi thi.
Thật ra, đối sư môn của bọn họ mà nói, thật vất vả quốc gia mới cho một cơ hội tốt như thế này, mọi người đều hi vọng bọn nhỏ thế hệ trẻ có thể đi thi thử một chút.
Sau khi xuống xe rồi đưa bọn họ đi vào, Cố Diệp và Giải Thừa chờ ở cổng chính.
Lúc này, có một bà lão đẩy một cái xe ba bánh, phía trên xe kéo cómột cái hộp, bên trong bày biện không ít bánh quai chèo to.
Bà lão tóc hoa râm, ăn mặc cũng rất sạch sẽ, mặc áo sơ mi tay hoa, vừa đi bên đường vừa rao to: “Bánh quai chèo to đây! Bánh quai chèo to chiên dầu đây! Hoàn toàn được làm bằng tay!”
Cố Diệp hỏi Giải Thừa: “Bánh quai chèo này ăn có ngon không?”
Giải Thừa khinh bỉ nói: “Biết ngay cái loại thiếu gia con nhà giàu như em chưa từng thấy món này mà.
Mà nói thật là anh cũng chưa ăn nên cũng không biết nó có ngon hay không.”
Cố Diệp cạn lời luôn, nói gần nửa ngày mà toàn là nói nhảm.
Cố Diệp vẫy vẫy tay với bà lão, sau khi ngăn xe lại thì giơ ra một ngón tay: “Bác gái, cho con một cái trước.”
Bà lão cười nói: “Con muốn nếm thử có ngon hay không phải không nào?”
Cố Diệp gật đầu, đúng thế.
Bà lão cũng là người sảng khoái, cầm lấy một cây tách ra thành hai nửa, cho hai người họ mỗi người một cái, cười nói: “Đây là chính tay bà làm, ăn ngon thì mua tiếp, ăn không được thì không cần trả tiền.”
Cố Diệp cười nói: “Làm vậy sao được ạ.”
“Ăn đi, bác vừa mới làm ngày hôm nay, giòn lắm.”
Hai người cười rồi nhận lấy, nhìn tướng mạo của bà lão, mặt mũi hiền lành nên Cố Diệp liền có cảm tình.
Sau khi nếm thử một miếng, Cố Diệp hài lòng gật đầu, vừa xốp giòn lại vừa giòn, hiển nhiên là vừa mới làm, độ ngọt cũng vừa vặn: “Ăn ngon quá, bác cho con sáu mươi cái.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
