Lúc này, Cố Diệp đang ở trong nhà Nhạc Nhạc.
Cậu tính được vụ việc lần này sẽ khó mà gicô tai quyết dễ dàng được nên gọi cho Mục Cảnh Phỉ.
Cố Diệp nhờ cô nói một tiếng với đồng nghiệp bên này rằng tạm thời khoan bắt Điền Hồng vội, vì nếu bị bắt rồi mà cô ta vẫn không chịu nhận tội thì vẫn có thể được thả ra lại, vậy thì không chỉ tốn thêm thời gian mà còn làm công việc của cậu chậm trễ.
Nếu cô ta ngoài thì cậu sẽ có biện pháp để xử lý.
Nhạc Nhạc đã được phía cảnh sát sắp xếp để được nhận sự chữa trị chuyên nghiệp, mẹ của bé cũng đi cùng.
Bây giờ, ở trong nhà chỉ còn lại mỗi Lê Ngọc Kiệt.
Cố Diệp lựa lúc này để gọi hồn ông cụ, hỏi rằng có phải chính bà bảo mẫu Điền Hồng đánh chết ông không.
Người bình thường tất nhiên chẳng bao giờ được chứng kiến cảnh gọi hồn thế này.
Mặt Lê Ngọc Kiệt nhăn lại, trong mắt ánh lên vẻ sợ hãi: “Đại sư Cố à, thực sự là có thể gọi hồn lên thật hả?”
Cố Diệp gật đầu, cười nói: “Trên lý thuyết, nếu nhân quả chưa hết thì sẽ không thể đầu thai, vẫn còn gọi hồn lên được.”
Lê Ngọc Kiệt kinh ngạc lùi lại vài bước, nhìn Cố Diệp thắp nhang, vô thức nuốt một ngụm nước bọt.
Giải Thừa bỏ điện thoại vào túi rồi khoanh tay đi đến bên Cố Diệp.
Không lâu sau, một người trong suốt hiện lên bên trong trận pháp mà Cố Diệp vẽ ra.
Ông cụ có dáng người không cao, thân hình gầy gò, khuôn mặt khắc khổ.
Có đứa con bất hiếu hư hỏng như vậy nhưng khi đi rồi ông cụ vẫn được cho ăn mặc tươm tất, một bộ quần áo thời Đường màu xanh lam cùng với một chiếc mũ trong vành cũng màu lam, gọn gàng sạch sẽ.
Lê Ngọc Kiệt nhìn thấy ông cụ, sợ hãi đến độ ngồi phịch xuống sô pha, run rẩy nói: “Đúng rồi! Chính là ông cụ!”
Nhìn thấy người sống ở trước mặt, ông cụ cũng không khỏi ngạc nhiên.
Ông quan sát xung quanh trong sự hoài nghi rồi ngơ ngác hỏi Cố Diệp: “Sao tôi lại ở đây?”
Cố Diệp dừng một chút, nghĩ rằng ông cụ này còn hơi lẫn.
“Bác à, bác có biết mình chết thế nào không?”
Ông thế vậy mà trông rất vui vẻ, bắt hai tay ra sau lưng đúng kiểu một ông cụ, cười to nói: “Bị người ta đánh chết ấy mà.”
“Phụt!” Cố Diệp bật cười: “Thế bác có biết ai là người đánh chết mình không?”
Ông cụ ngơ ngác lắc đầu: “Ai vậy ta?”
Giải Thừa cũng bật cười theo, không ngờ rằng tên Tống Võ khốn kiếp này lại có một ông bố hài hước như vậy: “Bản thân chết như thế nào mà bác cũng không nhớ sao?”
Ông cụ vẫn lắc đầu: “Bác không nhớ ra thật.
Chỉ nhớ là lúc đó bác đang kiếm mấy chai nước khoáng trong thùng rác thì có gì đó đập xuống đầu, cốp một cái, rồi sau đó không biết gì luôn.”
Cố Diệp không nhịn cười được, ông cụ này đúng là một con quỷ ngốc nghếch mà.
Đã không nhớ chết làm sao mà còn tả thêm hiệu ứng âm thanh nữa chứ.
Ông Tống sờ sờ chòm râu ngắn lưa thưa nhưng cũng không có vẻ gì là giận dữ: “À, bác nhớ thằng bé đó, nó tên Nhạc Nhạc, phải không? Bác hay thấy bảo mẫu dắt nó đi chơi loanh quanh dưới lầu.
Thằng bé không thích nói chuyện lắm.”
“Đúng rồi, là thằng bé đó đó bác.
Cháu có xem qua tướng mạo của thằng bé thì thấy nó không phải là thủ phạm, còn cụ thể là ai thì cảnh sát vẫn đang tiếp tục điều tra.
Tuy nhiên con trai bác thì lại gây nên không ít chuyện khốn nạn, khiến cả gia đình này sống không yên.”
Giải Thừa cũng vào giúp Cố Diệp giải thích sơ qua tình hình.
Gia đình này mất nhà, mất việc làm, cả nhà ba người thì cũng chuyển nhà đi tổng cộng ba lần, đến giờ vẫn bị trên mạng mắng chửi.
Con của ông, Tống Võ, thường xuyên tới đây, mỗi lần cần tiền thì lại xem nơi này như cái máy rút tiền.
Cô vợ của gã thì bắt mẹ của Nhạc Nhạc làm giúp việc, sai khiến đủ thứ.
Bệnh tình của Nhạc Nhạc giờ trở nặng, cả ngày cũng không chịu nói câu gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

