Bởi vì đó không phải là mâu thuẫn gia đình bình thường nên cảnh sát nghe được tin thì vội vàng chạy đến.
Buổi chiều có mấy người tới, vừa đến nơi thấy bên trong đã đang đánh nhau liền nhanh chóng tách người ra: “Xảy ra chuyện gì? Ngô Lập Thành, anh đã đánh vợ con đến mức này rồi mà còn dám tới bệnh viện gây lộn hả? Không ai quản được anh đúng không?”
Ngô Lập Thành bị anh Vương vệ sĩ quẳng ra ngoài lập tức lộ vẻ sợ hãi, không dám phách lối nữa, nín đến đỏ cả mặt, ngoài mạnh trong yếu nói: “Tôi đến tìm vợ mình thì làm sao? Tôi dạy dỗ vợ mình thì phạm pháp hả?”
Nét mặt Cố Diệp lạnh lẽo: “Phạm pháp!”
“Phạm cmn… pháp!” Ngô Lập Thành định chửi lại nhưng lại bị Vương ca trừng mắt nhìn, bị dọa đến mức câu tiếp theo không dám thốt ra.
Phòng Mai lạnh nhạt nói: “Ly hôn, cuộc hôn nhân này nhất định phải cắt đứt.”
“Mày dám?!” Bà mẹ chồng vẫn luôn ngồi một vừa nghe vừa nhìn mọi chuyện bỗng hoảng sợ, nhào tới đẩy cảnh sát ra: “Thả con trai tôi ra! Các anh đừng nghe ả ta nói bậy, ly hôn gì chứ, chia tay rồi sống thế nào được?” Bà ta nhìn Phòng Mai, đe dọa: “Phòng Mai, mày mà ly hôn, mày định mặc anh trai mày hả?”
Phòng Mai giễu cợt: “Chính tôi còn sống không nổi thì tại sao phải đi quản hắn? Không ly hôn, được thôi, đưa tôi một bao thuốc chuột để tôi hạ độc chết cả nhà bà.”
Hoặc ly hôn hoặc là chết, không ly hôn chỉ là đổi một kiểu chết khác thôi, Phòng Mai không còn muốn che giấu suy nghĩ dưới đáy lòng nữa, cô muốn cả nhà này phải chết, bị cảnh sát trông coi cũng dám nói lời này.
Bà ta biến sắc: “Phòng Mai, mày điên rồi hả?”
Phòng Mai cười nhạo: “Còn không phải do các người ép sao?”
Ngay lúc này, bác sĩ cầm báo cáo kiểm tra đến: “Tất cả dừng cãi nhau, các anh cảnh sát, đây là báo cáo thương tích của Phòng Mai, gãy một cái xương sườn, nứt xương hai cái, trên bụng bị đánh mạnh, mang thai năm tuần hiện tại đã bị sảy.” Bác sĩ tiếc nuối nói: “Sau này cô ấy cũng không thể mang thai nữa.”
Phòng Mai hít sâu một hơi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, biểu cảm trong mắt phản chiếu trên mặt kính khiến người khác nhìn không rõ.
Nhưng từ nét mặt vẫn có thể cảm giác được nỗi lòng chua xót của cô.
Một người mẹ trẻ, mới ngoài ba mươi tuổi, sinh non ba lần, sau này bị tước đoạt quyền làm mẹ, tất cả đều bởi vì bị gả cho người này, bởi vì gia đình mình, bởi vì bị cha mẹ ép buộc.
Bà kia sững sờ, phản ứng lại thì gào khóc: “Sảy thai? Mày đúng là đồ phế vật! Ngay cả đứa bé cũng không giữ nổi! Cháu trai của tôi!”
Phòng Mai nghiêng đầu lại, sắc mặt không vui không buồn, nhìn mẹ chồng mình tại chỗ khóc ròng.
Vành mắt Ngô Lập Thành cũng đỏ bừng, không kiềm chế nổi gào lên: “Sinh non? Tại sao lại sinh non? Tại sao ông không bảo vệ đứa bé!”
Mặt mày Cố Diệp lạnh tanh, đá một phát vào chân Ngô Lập Thành, đạp đối phương nằm rạp xuống.
Cảnh sát thấy cám xúc cậu quá kích động, sợ cậu làm ra chuyện quá khích, lập tức giữ người lại: “Bình tĩnh đợi, đừng di chuyển.”
Ngô Lập Thành thành thật lại, còn bà mẹ chồng vừa khóc vừa gào, kêu khóc cháu trai không còn: “Cháu trai của tôi đâu!”
Càng nhìn Phòng Mai đang nằm trên giường càng tức giận, bà ta nổi nóng bổ nhào qua, túm lấy Phòng Mai: “Mày là thứ đồ vừa tốn tiền, sau này lại không thể sinh, giữ lại mày có ích lời gì? Nhà bọn tao đoạn tử tuyệt tôn tất cả đều tại mày!”
Bác sĩ và y tá đứng cạnh giường nhìn bà già làm ầm ĩ thì tất cả cũng tiến lên can ngăn.
Bà già tuổi không nhỏ nhưng sức lại rất lớn, đẩy một hộ sĩ trẻ tuổi loạng choạng.
Bấy giờ bác sĩ và y tá không nhìn nổi nữa.
Họ đều là phụ nữ, cũng có người đã làm mẹ, thấy kiểu mẹ chồng đau gan thế này thì bác sĩ nổi giận: “Không phải cô ấy không muốn sinh mà là bị đánh đến mức sảy mất rồi, cô ấy mang thai ba lần, đều bị đánh rơi mất, người mới hơn ba mươi tuổi, ai chịu trách nhiệm cho cuộc đời cô ấy đây? Con của bà đạp bụng người ta bà có biết không hả? Đạp mất rồi, bà hẳn nên trách con trai mình ấy.”
“Dựa vào cái quái gì…” Bà già ngừng bặt, nhớ đến cảnh con trai mình đánh Phòng Mai, câu nói kế tiếp cho dù cãi nữa cũng không có mặt mũi thốt ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

