Rời khỏi thư viện, Cố Diệp gọi điện cho Lão gia tử để hẹn gặp mặt.
Trong lúc đó cậu cùng Hạ Tường đi đến bảo tàng Lịch Sử thành phố, ông ngoại của Hạ Tường là giám đốc của bảo tàng này.
Khi còn trẻ ông còn là một nhà khảo cổ – đây là chuyên gia thông qua việc khai quật bằng việc đào xới nhằm tìm dấu hiệu của di vật.
Lão gia tử đeo kính mắt đầy nhã nhặn, mang phong thái của người tri thức, tinh thần phấn chấn, hăng hái.
Có lẽ do di truyền nên vóc dáng của ông không cao, gầy gầy, mang theo khuôn mặt trẻ hơn tuổi, đúng là tiểu lão đầu.
Cố Diệp nhìn về phía Hạ Tường, suýt chút nữa cậu không nhịn được cười, Hạ Tường nhìn thấy liền biết cậu nghĩ gì, tức đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ muốn lôi cậu ra đánh, mắng: “Tớ lớn lên đã như thế rồi, đừng nhìn tớ nữa!”
Cố Diệp thấy mình thật vô tội, cậu cũng đâu có nói gì, chỉ nhìn thôi mà, tại sao lại tức giận chứ?
Lão gia tử liền mời Cố Diệp vào trong, vừa đi vừa nói về tình huống của công chúa: “Công chúa An Lạc đã mất được hơn năm trăm năm, một năm trước xuất hiện tại một phòng đấu giá tư nhân.
Bởi vì thi thể không bị phân hủy, nên khi được đưa đến được một đại gia chú ý và mua lại, mang về nước.
Tuy nhiên, ông ta chết chỉ sau ba tháng.
Qua nhiều lần chuyền tay, ba đại gia mua nàng đã chết.
Đến người thứ ba, do thấy nàng quá xui xẻo nên đã tặng lại cho chúng ta.”
Hạ Tường nói với Cố Diệp: “Cũng vì thi thể công chúa có chứa lời nguyền nên ai cất dấu đều sẽ chết.
Vì vậy những người thích sưu tập xác ướp cũng không dám mua nàng, bán cũng không có chỗ bán, để nhà thì sợ chết người nên mới mang đến bảo tàng.”
Nghe vậy, Lão gia tử liền tức giận, khuôn mặt nghiêm nghị, đầy cứng rắn nói: “Không được nói bậy, họ đã quyên tặng cho chúng ta, chứng tỏ họ có phẩm chất cao thượng, không cần lời cảm ơn.”
Hạ Tường ngay lập tức liền phối hợp: “Đúng vậy, chúng ta phải học tập những người có phẩm chất cao quý như vậy.”
Lão gia tử nghe vậy liền hài lòng gật đầu, rồi tiếp tục nói: “ Ông rất muốn nghiên cứu kỹ càng xem thi thể thực sự có lời nguyền hay không, cả quan tài lẫn thi thể, nghiên cứu mấy lần nhưng không phát hiện được đồ vật gây ra tử vong.
Cho nên ông có nhờ đồng nghiệp của mình sang đây xem xét.
Hôm trước, khi mọi người đang tìm tư liệu thì có người thông báo là công chúa đã chạy rồi.”
Mắt Cố Diệp sáng lên, cảm thấy vô cùng hứng thú: “Chạy sao?”
“Đúng vậy.” Lão gia tử đi phía trước chắp tay sau lưng nói: “Đúng, có người tận mắt thấy nàng đi từ chỗ này ra.
Chúng ta còn kiểm tra lại camera.
Thực ra, mọi người đều không tin vào quỷ quái, nhưng ông muốn nghe thêm ý kiến của cháu để tham khảo.”
Cố Diệp nhìn Hạ Tường, thật kích thích đó, thi thể có thể tự mình chạy!
Hạ Tường liền ra hiệu cho cậu không nên vui mừng như thế, nhân viên ở đây đều không tin chuyện quỷ quái.
Ông ngoại tin chuyện này bởi vì đôi mắt âm dương nên cậu có thể nhìn thấy quỷ từ nhỏ, nên ông ngoại cũng đã quen.
Cậu nói: “Lần này chúng tớ lén tìm cậu đến nên không có quá nhiều người biết chuyện.
Nếu để bọn họ dùng phương pháp khoa học để tìm thì thi thể công chúa có thể đã mục nát vì ở bên ngoài quan tài rồi.
Những người đi tìm vẫn chưa trở lại.”
Đây là hai học trò của ông, đêm đó họ cũng làm trợ lý cho ông.” Lão gia tử chỉ vào một chàng trai hai lăm hai sáu tuổi: “Đây là Lý Toàn, còn đứa trẻ này là Đinh Tiếu Tiếu.”
Cô gái Đinh Tiếu Tiếu đầy kích động cứ nhìn chằm chằm vào Cố Diệp.
Cậu đoán rằng đối phương có thể biết mình liền lễ phép mỉm cười.
Đinh Tiếu Tiếu lập tức đỏ mặt.
Lý Toàn thấy vậy lập tức nhíu mày, ánh mắt bình tĩnh nhưng không che giấu được ghen tuông dưới đáy mắt.
Cố Diệp không biết việc đó, cậu nhìn thấy một người đàn ông mặc trang phục bảo vệ.
Lão gia tử liền giới thiệu: “Đây là Lỗ Cường Quân, đêm đó anh ta tận mắt thấy nàng bỏ đi.
Lỗ Cường Quân kể lại sự việc xảy ra đêm đó, mặt hắn liền trắng bệch, hoảng sợ nói: “Đúng vậy, tôi nhìn thấy nàng đi ra ngoài, lúc đi tới cửa còn quay lại nhìn tôi một chút, thật đáng sợ! Dù khi nàng còn sống đẹp như thế nào đi nữa nhưng nàng đã chết rồi nên da thịt đã khô quắt lại, cảnh tượng đấy thật kinh khủng! Tôi cũng đã quay lại, mọi người có muốn xem không?”
“Chúng ta cùng xem đi.”
“Xin mọi người đợi một chút.”
Trong khi Lỗ Cường Quân tìm lại cảnh quay lúc đó, Đinh Tiếu Tiếu đi đến bên cạnh Cố Diệp, ngượng ngùng nói: “Tôi đoán là công chúa đi tìm người yêu của mình, bởi nàng có mấy mối tình nhưng đều bị phụ hoàng ngăn cấm.
Nàng yêu ba người, nhưng họ đều đã chết.
Cuối cùng nàng lại bị gả cho người nàng ghét nhất.
Thành thân chưa được hai năm thì hắn đã chết.
Công chúa sống đến hai lăm tuổi thì mất.”
Cố Diệp nghe xong liền nghiêm túc hỏi lại: “Công chúa này có thể có thể chất xui xẻo à, những người thích nàng đều chết.”
Đinh Tiếu Tiếu thấy vậy liền sững sờ, sau đó liền phủ định: “Không phải, tôi thấy nàng thật lận đận trong chuyện tình cảm, thật đáng thương.”
Cố Diệp im lặng, suy nghĩ rằng công chúa này yêu từ sớm.
Mới hai mươi lăm mà tình trường đã phong phú như vậy thì đáng thương ở chỗ nào cơ chứ? Nàng thay lòng đổi dạ nhanh như chong chóng.
Lúc này Lỗ Cường Quân đã tìm thấy video, bắt đầu phát lại.
Trong video, công chúa bắt đầu cử động chân tay, sau đó ngồi dậy đột ngột, rồi nàng tiếp tục cố gắng đứng dậy.
Lúc đầu nàng đi đứng lảo đảo, động tác còn chậm chạp, cứng đờ.
Sau đó, nàng loạn choạng đi đến cửa.
Đúng lúc này, đội trưởng bảo an Đỗ Cường Quân phát hiện công chúa đang đi ra ngoài, hoảng sợ, bị dọa đến gào hét: “Công chúa bỏ chạy! Xác chết sống lại!!!!”
Có lẽ nghe thấy Lỗ Cường Quân đang hô hoán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

