Nội tạng không còn nữa thì đi được đâu? Đây rõ ràng không phải việc mà một hai người có thể làm được.
Cố Diệp suy nghĩ một lúc rồi gọi điện thoại cho Mục Cảnh Phỉ: “Chị Mục, hình như em gặp phải một vụ án buôn bán nội tạng nhưng hiện tại không biết bọn chúng có tổng bao nhiêu người và cũng không biết nội tạng bị vận chuyển đi nơi nào.
Em nghi ngờ cái chết của cô ấy không phải cái chết tự nhiên nhưng bây giờ thi thể đã bị hỏa thiêu nên không nhìn ra bất kỳ chứng cứ nào cả.”
Mục Cảnh Phỉ nghe xong khẽ nói: “Không có chứng cứ thì phải đi tìm chứ chị có thể giúp cái gì?”
“Chị, em nghĩ là trước tiên em cứ điều tra và cung cấp manh mối cho chị.
Nếu thuận tiện thì chị có thể giúp em một chút.”
“Cũng được.
Tìm được chứng cứ thì chị có thể chính thức tham gia.” Mục Cảnh Phỉ không quên nhắc nhở cậu: “Em phải chú ý an toàn, đừng rời hiện trường mà hãy để một vài người ở lại trông coi.”
Cố Diệp mỉm cười đồng ý: “Chị cứ yên tâm, trong lòng em đã có sắp xếp, những việc mạo hiểm em sẽ không làm.
Còn có một việc là em muốn có sự trợ giúp của Mục Cảnh Trác.”
Mục Cảnh Phỉ lập tức gửi đi số điện thoại của em trai mình: “Tìm cho nó một chút việc làm, tránh cho nó lại làm những thứ không đứng đắn.”
Lần thứ nhất Cố Diệp gọi điện thoại cho Mục Cảnh Trác không có ai nghe máy.
Chuông của lần thứ hai vang lên, rất lâu mới có người nghe.
Mục Cảnh Trác không nhịn được hỏi: “Ai? Tôi không mua bảo hiểm cũng không cho vay tiền.”
Cố Diệp nhịn cười mà nói: “Xin chào, em là Cố Diệp.”
Đối phương dừng lại một chút rồi đột nhiên trở nên hưng phấn: “Cậu muốn hẹn hò với anh sao?”
Cố Diệp tự động loại bỏ lời nói cợt nhả của đối phương mà gửi luôn ảnh chụp của Điêu Khải Vinh từ trang web của bệnh viện qua: “Em muốn biết tin tức của gã trong vòng nửa năm nay, đã liên lạc mật thiết với ai qua điện thoại và cả email cá nhân.”
Vừa nghe đến đây thì Mục Cảnh Trác đã mất đi hứng thú: “Anh không phải là thám tử tư.
Với cả tự mình điều tra cuộc sống riêng tư của người khác là phạm pháp.”
Cố Diệp nghiêm túc nói: “Em đã được chị Mục đồng ý rồi.”
Mục Cảnh Trác ngáp một cái: “Sau khi điều tra xong cậu có hẹn hò với anh không?”
Cố Diệp bất đắc dĩ: “Không được, em đã có người yêu rồi.”
Mục Cảnh Trác không đứng đắn nói: “Cậu chưa từng nghe qua câu vụng trộm lén lút sao?”
Khóe miệng Cố Diệp giật một cái “Em sẽ gọi điện thoại cho chị Mục.”
“Đừng, đừng nói cho chị ấy! Anh không đùa với cậu nữa!” Mục Cảnh Trác trong một giây liền sợ có thể thấy hắn đã không ít lần bị chị gái dạy dỗ.
Cố Diệp bật cười: “Tại sao anh vẫn không đứng đắn như vậy?”
“Thói quen đó.
Anh nhìn thấy mĩ nhân thì đầu óc rối bời.”
“Được rồi anh tự mình rối bời đi, em đi ngủ đây.
Bái bai ~” Cố Diệp cúp điện thoại thuận tay ôm lấy Đại Hắc đang ngáy ngủ đi về phòng.
Lúc ăn cơm giữa trưa ngày hôm sau, Mục Cảnh Trác hiếm lắm mới tới nhà ăn liền bưng bát mì ngồi đối diện với Cố Diệp rồi ủ rũ nói trống không với người ngồi bên cạnh cậu: “Cậu đi sang bên kia.”
Sinh viên đại học năm nhất ngồi cạnh Cố Diệp nghe thấy vậy liền nhanh chóng đổi chỗ sang bên cạnh cách một cái ghế.
Cố Diệp im lặng nghĩ, đi bắt nạt một đứa trẻ như thế bảo sao bị người ta nói không có nhân phẩm.
Triệu Bằng Vũ cùng Hạ Tường đều nghi ngờ nhìn Cố Diệp muốn hỏi người này là ai vậy?
Cố Diệp ra hiệu rằng ăn cơm xong trước đi đã rồi nói chuyện sau.
Mục Cảnh Trác không nói chuyện nên rất nhanh đã ăn xong một bát mì.
Hắn bỏ đũa xuống im lặng nhìn Cố Diệp mấy giây rồi nghiêm túc nói: “Anh phát hiện hôm nay cậu rất kì lạ.”
Cố Diệp nghi ngờ nhíu mày: “Kì lạ chỗ nào?”
Mục Cảnh Trác cười: “Đẹp một cách kì lạ.”
Triệu Bằng Vũ nhíu mày cười nhạt: “Anh biết cậu ấy là hoa đã có chủ chưa?”
Cố Diệp hít sâu một hơi nhịn xuống cảm giác muốn đánh người: “Tất cả đừng nghịch nữa.
Nói chính sự đi vì vụ này rất lớn.”
Mục Cảnh Trác thất vọng không trêu chọc Cố Diệp nữa hỏi: “Muốn nói chuyện ở đây sao?”
Bây giờ xung quanh không có nhiều người, mà Triệu Bằng Vũ và Hạ Tường đều có thể nghe được.
Cố Diệp giật lấy một chai soda đá của Triệu Bằng Vũ để bản thân tỉnh táo lại: “Nói đi, lúc này không có người ngoài.”
Mục Cảnh Trác nhếch miệng lên trong ánh mắt không nhịn được nét hứng thú: “Quá trâu bò.
Điêu Khải Vinh là Viện phó của bệnh viện trực thuộc đại học Y Bắc Kinh và có quan hệ mật thiết với Viện trưởng.
Hắn là người yêu của Viện trưởng.”
Cố Diệp trợn mắt hốc mồm: “Kích thích như thế sao?”
Mục Cảnh Trác phấn khích nói: “Anh cho cậu xem hộp thư điện tử của gã.” Nói rồi đem một vài ảnh chụp màn hình cho Cố Diệp xem: “Viện trưởng này là người đã có gia đình và có chồng rất giàu có.
Nhưng mà quan hệ giữa vợ chồng lại không được tốt lắm vì vậy toàn bao nuôi mấy tình nhân bên ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

