Bình luận nghe hùng hồn biết bao nhiêu, người để lại bình luận này bỗng trở nên nổi tiếng, nhờ mã số sinh viên nên các sinh viên khác rất dễ tìm ra tin tức của người này, hoá ra là sinh viên năm ba tên Lư Vận, sinh viên giỏi của chuyên ngành khí tượng học.
Lư Vận da trắng, đeo kính, bình thường trông rất nghiêm túc, cực kì quan tâm tới nghiên cứu khoa học.
Nhưng vấn đề là đám sinh viên này không tin khoa học, mù quáng tin Cố Diệp hơn nên hắn mới giận dỗi nói một câu như thế.
Sau khi nổi tiếng hắn mới mơ màng, hắn chỉ là kiên quyết nói cho mọi người biết ngày mốt không có mưa thôi mà! Hắn đánh cược với Cố Diệp hồi nào?
Rất nhiều đàn em trai gái vào khuyên hắn: Sao học trưởng lại nghĩ quẩn trong lòng như thế? Nếu Cố Diệp tính sai thì cũng chỉ là danh tiếng không tốt, nhưng nếu anh nói sai thì anh sẽ trở thành người nổi tiếng trong lịch sử nhân loại đó.
Đàn em trai gái vừa khuyên bảo vừa tranh thủ khen đàn anh này, muốn đẩy người ta lên top một luôn.
Nam thần nói mình có người yêu rồi mà ai biết là thật hay không, cậu ấy mỗi ngày đều hi hi ha ha, có khi là lấy cớ từ chối nên nói thế thôi, xem đàn anh trồng chuối ăn mì mới là đúng đắn!
Bạn cùng lớp cứ gặp Cố Diệp là lại hỏi: “Ngày kia thực sự có mưa à?”
Cố Diệp bị hỏi tới sửng sốt: “Xem thiên văn thì sẽ có mưa nhỏ, mà chỉ một lát thôi, không ảnh hưởng tới tiết quân sự đâu.”
Hễ ai nhận được câu trả lời cũng đều vui như trúng xổ số, Cố Diệp hạn hán lời, đám học sinh năm tư này thật xấu tính.
Đàn anh thích thịt bò Đại Vương hay mì sợi Lan Châu? Còn phải làm nước lèo nữa, có cần thêm ớt không? Để tôi đặt hàng trước!
Cố Diệp nhìn mà đau cả đầu, bình thường học hành áp lực lắm à ta? Người này so với người kia còn lầy hơn.
Cậu không quan tâm chuyện này nữa, cho đến ngày hôm đó, trong sự mong chờ của đám sinh viên, ánh mặt trời vẫn nắng chang chang, các fan của Cố Diệp khổ sở đi vào sân thể dục, bọn họ còn sốt ruột hơn cả Cố Diệp: “Mưa đâu? Sao còn chưa mưa nữa?”
Cho tới tận giữa trưa mặt trời vẫn nắng chói chang, bọn nhỏ đứng nghiêm cũng không chịu nổi nữa rồi, trong lúc nghỉ giải lao vẫn tiếp tục bàn tán: “Lần này Cố Diệp bói sai rồi, một chút điềm báo mưa cũng không có.”
“Yên tâm đi, nam thần của tớ chưa bao giờ bói sai mà.”
“Chắc là bói trúng đó, không thì sao dám cược với đàn anh năm ba chứ? Trồng chuối vừa ăn mì vừa ẻ chảy đó, ai cũng ngóng hết trơn.”
Không biết là cố ý hay vô tình mà căn tin trưa này quầy nào cũng mở hai cửa sổ bán đủ mọi món ăn, thế mà không hề ế.
Tới buổi chiều, cơn mưa mà Cố Diệp nói vẫn không hề thấy, một số sinh viên thấy thất vọng: “Lần này Cố Diệp bói sai rồi, cũng không thần thánh cho lắm.”
Sinh viên ngành khí tượng học thấy thời tiết không có một tí dấu hiệu sẽ mưa nào bắt đầu to gan phản lại: thời nào rồi còn mê tín? Chúng ta phải tin tưởng khoa học! Kết quả nghiên cứu chứng minh hôm nay không có mưa thì sẽ không có!
Sinh viên ngành khác cũng rất thất vọng: Nếu không mưa vậy buổi livestream của đàn anh chết yểu rồi?
Sinh viên ngành khí tượng cũng cụt hứng: Cái gì mà chết yểu? Vốn dĩ là đàn anh của tụi tui sẽ không thua ok!
Vì thế một đám sinh viên bắt đầu lao vào chửi online: Không có mưa thì Cố Diệp của tụi tui cũng cầu ra được! Đừng hỏi tui vì sao, bởi vì cậu ấy là Cố Diệp đó!
Sinh viên ngành khí tượng: Người mà cầu ra mưa được thì đừng nói đàn anh tụi tui trồng chuối vừa ăn tám bát mì vừa ẻ chảy, đến cả bơi tám cây số trong hố phân còn được nè!
Lư Vận đang căng thẳng nhìn tình hình thấy câu này cũng suýt nữa hộc máu, hắn nghĩ thầm, hắn không thể làm thế được!
Sau tiết học hai giờ chiều là giờ tự do hoạt động, Triệu Bằng Vũ muốn đi xem đám người không may mắn kia, cố ý kéo Cố Diệp tới phía sau sân thể dục hóng, Cố Diệp cười nói: “Đợi chút, tớ đi lấy dù.”
Triệu Bằng Vũ nhìn nhìn trời bên ngoài: “Đại tiên Cố, cậu nói có mưa thật đấy à?”
Cố Diệp cười nói: “Mưa mùa hè mà, không nói thì không đến à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

