Lời này vừa thốt ra, đừng nói là Mộ Dung Tĩnh, ngay cả tân khách trong sân cũng rất kinh ngạc.
Đối với người đọc sách mà nói, tay phải là để cầm cán bút, chẳng phải là muốn lấy mạng gã sao?
Nhưng khá nhiều người suy nghĩ kỹ lại thấy không đúng, gạt bỏ sự nhân thiện của Kỷ lão gia sang một bên, đây chính là hôn sự do công chúa ban xuống trước mặt mọi người, Kỷ gia dù có to gan đến đâu, cũng đáng lý không dám làm như vậy.
Mộ Dung Tĩnh cười lạnh thành tiếng: “Tốt, tốt lắm, bản cung đã biết Kỷ gia ngươi không phục mà.”
Kỷ Như Nguyệt đương nhiên không nhận: “Công chúa oan uổng quá, công chúa thấu hiểu đại nghĩa, sao có thể nghe lời nói từ một phía của hắn? Theo dân nữ thấy, lý ra phải là Trần công tử đối với mối hôn sự được ban này bất mãn mới đúng, nếu không...”
Mộ Dung Tĩnh không muốn nghe nàng nói nữa, trực tiếp ngắt lời: “Ngươi còn muốn ngụy biện?”
Kỷ Như Nguyệt đưa tay kéo hỉ bào của mình, cũng quỳ xuống: “Công chúa, dân nữ cho dù có ngu ngốc đến đâu, cũng biết hôm nay ngài sẽ đến, dân nữ sao dám làm như vậy? Cớ sao ngài không hỏi hắn xem, hỉ phục của hắn đâu? Thành hôn đến nơi rồi, cớ sao hắn lại làm hỏng hỉ phục? Có phải là đối với mối hôn sự được ban này bất mãn không?”
“Ta...”
Trần Thư Cẩn sao dám nói hỉ phục là do mẫu thân mình cắt nát.
“Hỉ phục quả thực có tổn hại.”
Thần sắc Mộ Dung Tĩnh khựng lại: “Hỉ phục vì sao lại có tổn hại?”
Giọng Trần Thư Cẩn thấp đi một chút, lướt qua chuyện hỉ phục: “Hỉ phục có tổn hại quả thực là do tiểu sinh bảo quản không thỏa đáng, nhưng tiểu sinh đã sai người thông báo cho Kỷ lão gia và Kỷ tiểu thư ngay từ đầu. Có thể là do tiểu sinh thấp cổ bé họng, cũng không biết người khác thông báo thế nào, hỉ phục mới chưa thấy đâu, lại đợi được sự giam lỏng của Kỷ phủ...”
Kỷ Như Nguyệt vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Phủ đệ Kỷ gia ta rộng lớn, người nhà Trần công tử vừa mới đến, phái người canh giữ là để đảm bảo an toàn, ngày cưới đến gần, tân khách trong nhà đông đúc, chỉ sợ có người đi nhầm, quấy rầy sự thanh tịnh của lão phu nhân.”
“Công chúa! Ngài không thể không phân trắng đen phải trái mà bênh vực hắn nha, trời đất chứng giám, ta đây là thực lòng có ý tốt mà.” Kỷ Như Nguyệt nói xong, thân thể đều có chút mềm nhũn, vô cùng đáng thương.
“Người đâu!” Mộ Dung Tĩnh thấy bộ dạng này của Kỷ Như Nguyệt, tức không chỗ phát tiết, chỉ muốn bịt miệng nàng lại!
Chút tâm tư trêu đùa còn sót lại cũng tan biến.
Hiện tại, ả chỉ muốn nữ tử trước mắt này chết!!
Tùy tùng bên cạnh Mộ Dung Tĩnh nhận lệnh, lập tức đi xuống dẫn một đám thị vệ lên.
Tân khách trong sân mỗi người một tâm tư, thấy một đám thị vệ xông vào, lập tức bị dọa cho im thin thít.
“Công chúa đây là có ý gì?”
“Kỷ gia ngỗ nghịch, bắt hết lại cho bản cung, không chừa một ai!”
“Chuyện này...” Khá nhiều tân khách bị dọa đến mềm nhũn chân, chỉ sợ bản thân biết được bí mật hoàng gia này rồi, sẽ bị liên lụy.
Một thanh đao sáng loáng kề lên cổ Kỷ Như Nguyệt, lưỡi đao sắc bén, chỉ trong chốc lát đã khiến da nàng rướm máu, ép nàng phải ngẩng cao đầu.
“Công chúa, ngài bắt ta không sao, Trần công tử và ta cũng chưa tính là hành lễ xong, không nên chịu sự liên lụy này. Hơn nữa hắn xưa nay nhà nghèo, không hiểu những lễ nghi rườm rà này cũng là chuyện bình thường, còn mong công chúa tha cho hắn một lần, những nguyên do khác dân nữ không muốn truy cứu thêm nữa.”
Những lời Kỷ Như Nguyệt nói, khiến Mộ Dung Tĩnh tức đến bật cười.
Bản thân ả vốn không hề bắt tên thư sinh này, nhưng Kỷ Như Nguyệt cứ khăng khăng nói như vậy, mở miệng ngậm miệng là cầu xin, thực chất là đang nhắc nhở ả.
Nói là nói thư sinh không hiểu lễ nghi rườm rà, thực chất là đang ám chỉ công chúa hoàng gia không biết lễ nghĩa...
“Ngươi!”
Đầu Kỷ Như Nguyệt lại ngẩng cao thêm một chút, để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần, lần nữa nhấn mạnh: “Phu thê vốn là một thể, hơn nữa chuyện này ở Kỷ gia ta vốn không tính là sai, gia quy Kỷ gia quy định, kẻ ở rể không cần xuất hiện.”
Mộ Dung Tĩnh đưa tay chỉ vào nàng, giọng nói đều trở nên có chút nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi còn dám lấy cái gia quy không đâu của Kỷ gia ra để ép bản cung? Chuyện này lại thành lỗi của bản cung rồi sao? Ngươi đánh người trước, giam lỏng người sau, ngay cả hỉ yến cũng không cho người ta lộ diện, có thể thấy được kiêu ngạo ngang ngược đến mức nào!”
“Dân nữ không dám.”
Mộ Dung Tĩnh tức điên!
Kỷ Như Nguyệt tương đương với việc hung hăng tát vào mặt ả, hoàng quyền dù có lớn đến đâu, cũng không có quyền thay đổi gia quy do tổ tiên người ta truyền lại.
Bất cứ ai làm việc theo gia quy, ở An Chiêu Quốc đều không tính là sai.
Trong lòng Trần Thư Cẩn run rẩy, gã đương nhiên hiểu Kỷ Như Nguyệt nói lời này có ý gì, cỗ oán khí đó càng sâu hơn: “Công chúa, Kỷ tiểu thư vì đối với tiểu sinh vô cùng bất mãn, hôn sự này... e là...”
Ả hôm nay chính là đến để bắt người, cho nên mang theo đủ nhân thủ.
Thị vệ ùa lên hành động, dọa cho đám tân khách thi nhau bỏ chạy, hỉ đường trong chốc lát loạn thành một nồi cháo.
Đúng lúc này, một giọng nam trong trẻo từ hành lang truyền đến: “Chúc mừng Kỷ gia kết duyên lành.”
Mọi người nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy một vị công tử trẻ tuổi dung mạo tuấn mỹ mỉm cười bước vào sảnh đường.
Y vận hoa phục màu huyền, những hình thêu tinh xảo lúc ẩn lúc hiện giữa vạt áo, trên vai khoác một chiếc áo lông thú thượng hạng, giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ phong nhã, khiến người ta sáng mắt lên.
“Mỗ vì có việc nên đến muộn, mong Kỷ lão gia lượng thứ.” Nam tử khẽ gật đầu với Kỷ lão gia, tỏ ý xin lỗi, mọi thứ trước mắt y coi như không nhìn thấy.
Ngay sau đó, ánh mắt y chuyển sang Mộ Dung Tĩnh, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc vừa phải: “Không ngờ lại gặp Trường Lạc Công Chúa ở đây, mỗ tam sinh hữu hạnh...”
Đôi mắt Mộ Dung Tĩnh khẽ nheo lại, trong lòng dâng lên một tia kiêng dè.
Ả trầm ngâm giây lát, lạnh giọng nói: “Vương Ngọc An, sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”
Vương Ngọc An không vội trả lời câu hỏi này, ngược lại nhìn quanh bốn phía: “Điện hạ đây là? Hôm nay không phải là ngày đại hỉ của Kỷ gia sao?”
Mộ Dung Tĩnh phát ra một tiếng hừ lạnh từ khoang mũi, trên mặt lộ vẻ không vui: “Bản cung có lòng tốt ban hôn cho Kỷ gia, ai ngờ bọn chúng lại dám ngỗ nghịch ý nguyện của bản cung, lại còn cực kỳ vô lễ, cố ý mạo phạm, tội này đáng tru di!”
Vương Ngọc An ồ một tiếng, ngược lại trả lời câu hỏi trước đó: “Kỷ tiểu thư và xá muội là bạn thân khuê các, xá muội hiện đang quản lý nội vụ ở Duệ Vương Phủ, lại đang mang thai, quả thực không thể dứt ra được, mỗ tình cờ đi ngang qua, vốn định đến xin chén rượu uống.”
“Cái gì?”
Mộ Dung Tĩnh mặt lộ vẻ kinh ngạc, chất vấn: “Kỷ gia chẳng qua chỉ là nhà thương nhân, sao có thể giao hảo với Vương gia?”
Vương Ngọc An nghe vậy, trong mắt xẹt qua một tia không tán đồng: “Điện hạ lời ấy sai rồi. Lẽ nào điện hạ quên rồi sao? Vương gia ta cũng là từ thương nhân mà phất lên, chính là xuất phát từ Tế Châu thành này.”
Mộ Dung Tĩnh bị một phen lời nói của Vương Ngọc An làm cho nghẹn họng, sau một hồi do dự, liền đi thẳng vào vấn đề: “Ngươi đây là muốn đối đầu với bản cung? Bản cung muốn xử lý vài kẻ thương nhân, ngươi cũng muốn nhúng tay vào? Đây là ý của chính ngươi, hay là ý của hoàng huynh?”
Vương Ngọc An ánh mắt lộ vẻ khó hiểu: “Điện hạ e là hiểu lầm rồi, Duệ Vương điện hạ trăm công nghìn việc, mỗi ngày phụ tá bệ hạ xử lý quốc sự trọng yếu, sao có thể biết được những chuyện nhỏ nhặt này.”
“Vậy là ngươi muốn đối đầu với bản cung?”
Vương Ngọc An lắc đầu: “Không phải, không phải. Mỗ ngay cả việc điện hạ ở đây cũng không hề hay biết.”
“Vậy thì ngươi cút ra cho bản cung!” Mộ Dung Tĩnh nhíu chặt mày ngài, đã hoàn toàn mất hết kiên nhẫn.
Vương Ngọc An không những không nhường đường, mà còn mỉm cười tiến lên: “Điện hạ chớ có nổi giận, nhưng người này... điện hạ e là không thể mang đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



