Ngày hôm sau.
Ánh ban mai lờ mờ, sương bạc trĩu cành.
Xe ngựa của đoàn người Kỷ gia đúng giờ ra khỏi thành.
Kỷ Như Nguyệt mang theo tất cả đại nha hoàn thân cận, còn có bốn bà tử nhanh nhẹn tháo vát.
Kỷ Như Nguyệt xưa nay lá ngọc cành vàng, quả thực là nửa điểm khổ cực cũng không chịu được, chỉ hơn trăm dặm đường, nàng cứ đi đi dừng dừng, lại mất trọn gần bốn ngày trời.
Lúc xuống xe, bước chân nàng lảo đảo, gần như yếu ớt đến mức đứng không vững.
“Tiểu thư.” Bạch Mai lập tức tiến lên dìu đỡ.
Kỷ Như Nguyệt ngẩng đầu nhìn, trong ánh mắt xẹt qua một tia nghi hoặc.
Dược trang trước mắt tựa như một tòa thành trì thu nhỏ, sừng sững trên cánh đồng bát ngát, xung quanh được bao bọc bởi tường cao làm phòng hộ, thân tường mới tinh, rõ ràng là mới được xây dựng gần đây.
Dược trang tựa lưng vào núi lớn, nước suối trên núi thuận thế chảy xuống, xuyên qua dược trang hòa vào dòng sông, ngay cả trong mùa đông giá rét, cũng hiện ra một cảnh sắc độc đáo.
Kỷ Như Nguyệt bước vài bước về phía cổng lớn, cảnh tượng bên trong trang viên cũng lọt vào tầm mắt.
Bên trong trang viên từng dãy nhà cửa san sát nối tiếp nhau, gạch xanh ngói đỏ, không hề có một gian nhà tranh nào, hoàn toàn khác biệt so với tình hình được báo cáo lên…
“Vào xem thử.” Nàng phân phó.
“Vâng.”
Vừa qua giờ Ngọ, một dãy nhà bên trái khói bếp lượn lờ, rõ ràng là có khá nhiều tá điền sinh sống.
Nơi này nghèo khó ở chỗ nào?
Rõ ràng là một dược trang cực kỳ có nội hàm!
Ngay lúc bọn họ định bước vào, lại bị một người cản lại: “Kẻ đến là ai? Đến Triệu gia trang có việc gì?”
“Triệu gia trang?”
Kỷ Như Nguyệt khẽ nhíu mày, thấy đối phương vô lễ, bản năng lùi lại một bước.
Mấy người Tập Thu đưa mắt nhìn nhau, vừa định tiến lên, lại bị vị đại quản gia đi cùng giành trước một bước: “Ngươi nói đây là Triệu gia trang? Chúng ta đến đây tìm là Kỷ gia dược trang, lẽ nào nơi này đã đổi chủ?”
Vị đại quản sự đi cùng này họ Trịnh, tuổi gần tứ tuần, làm người trầm ổn, khá có thủ đoạn, vì vậy Kỷ lão gia mới phái ông tới.
Ông không lập tức xưng rõ thân phận, mà trước tiên thăm dò ý tứ của đối phương.
Tên hán tử lực lưỡng canh giữ ở cổng trang viên vóc dáng vạm vỡ, nước da ngăm đen, nói giọng địa phương đặc sệt, rõ ràng là tá điền bản địa.
“Kỷ gia dược trang gì chứ? Ta ở đây bảy năm rồi, chưa từng nghe nói tới, e là các người tìm nhầm chỗ rồi.”
Nụ cười trên mặt Trịnh quản sự nhạt đi đôi chút: “Quản sự nơi này, có phải là Triệu Thông không?”
Gã mặt đen lộ vẻ không vui: “Ngươi người này thật vô lễ, sao có thể gọi thẳng danh húy của trang chủ chúng ta? Nhìn bộ dạng các người cũng không giống đến bái phỏng, mau đi đi, mau đi đi!”
“Ngươi nói Triệu Thông là trang chủ của các ngươi?”
Giọng Kỷ Như Nguyệt nhẹ nhàng mềm mỏng, nâng mắt đối diện với tên hán tử đen kia.
Gã mặt đen sửng sốt, ánh mắt lại rơi vào người nàng, vừa rồi nhìn không rõ lắm, lúc này nhìn kỹ, nữ tử này đẹp như tiên giáng trần...
“Đúng, đúng vậy, là cô nương tìm trang chủ chúng ta sao?”
Kỷ Như Nguyệt có chút không vui nhíu mày, trơ mắt nhìn người trước mặt này... từ đen, biến thành đỏ đen.
Hơi xấu!
“Bảo Triệu Thông ra gặp ta, cứ nói chủ nhà phái người tới.”
Kỷ Như Nguyệt không muốn phí lời với gã, nàng lúc này đã cực kỳ mệt mỏi, cần được nghỉ ngơi gấp.
Gã mặt đen đánh giá Kỷ Như Nguyệt từ trên xuống dưới, chất vấn: “Chủ nhà? Chủ nhà ở đâu ra? Cô nương xinh đẹp như vậy, không phải là kẻ lừa đảo chứ?”
Kỷ Như Nguyệt tức đến bật cười.
Quay đầu nói với Trịnh quản sự: “Ông giao thiệp với hắn đi.” Bản thân thì quay trở lại xe ngựa.
Trịnh quản sự là người tinh tường cỡ nào, mọi chuyện trước mắt còn gì mà không hiểu?
Tên Triệu Thông này, e là đã phản chủ rồi!
Trịnh quản sự vẫy vẫy tay, gọi một tên hộ vệ tới, nhỏ giọng thì thầm vài câu bên tai hắn, tên hộ vệ đó không bao lâu liền một mình cưỡi ngựa rời đi.
Bên này sai người gạt gã mặt đen canh cửa ra.
Hán tử đen không phục, liền bị dạy dỗ cho một trận tơi bời!
Một đoàn người liền rầm rộ tiến vào trang viên.
Cũng không biết Triệu Thông đang ở đâu, Trịnh quản sự chỉ lo dẫn người đi về phía khu viện tốt nhất.
Dược trang giờ này đang là lúc đông người, một đám người lớn như vậy tiến vào trang viên, lập tức có người đi thông báo cho Triệu Thông.
Triệu Thông dạo gần đây mới nạp một tiểu thiếp, đang lúc mới mẻ, giữa thanh thiên bạch nhật đều nằm trên bụng tiểu thiếp!
Hứng thú bị cắt ngang, ôm một bụng lửa giận: “Cút! Có người xông vào, các ngươi không biết đuổi ra ngoài sao?”
“Không, không phải đâu trang chủ, người đến có lai lịch không nhỏ, mặt của Hắc Tử đều bị đánh sưng vù rồi, hắn nói có một nữ tử đẹp như tiên giáng trần đến, còn nhắc tới chủ nhà gì đó…”
Một câu nói, bị tên tá điền nhỏ bé này nói đến lắp bắp.
Cách một cánh cửa phòng, Triệu Thông cũng nghe không rõ lắm, cứ khăng khăng nghe chữ chủ nhà thành Chu gia.
Nữ tử đẹp như tiên giáng trần? Chu gia?
Triệu Thông chưa nhớ ra là ai, nhưng hiện tại đã hoàn toàn mất hết hứng thú!
Từ trên người tiểu thiếp đứng dậy, tay còn sờ soạng hai cái.
“Ây da Lão gia”
Đáy mắt tiểu thiếp xẹt qua một tia chán ghét, nhưng cũng đành đứng dậy giúp gã thay y phục.
“Ta đi xem sao, tối lại đến phòng nàng.”
“Thiếp thân đợi ngài, lão gia”
Triệu Thông nghênh ngang bước ra khỏi cổng viện, xuất hiện trước mặt đám người Kỷ Như Nguyệt.
Gã nhìn từ trên cao xuống, mặc y phục gấm hoa, trông cũng khá là oai phong.
“Kẻ đến là ai? Có phải đến cầu thuốc không? Các người cầu xin người khác với thái độ này, e là không hợp lý chứ?” Trong giọng điệu của Triệu Thông vô cùng kiêu ngạo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
