Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mùa đông năm đó, tuyết đầu mùa của thành phố A phủ trắng mái đầu của những thiếu niên.
Giấc mơ yên bình ấy bỗng nhiên vặn vẹo rồi tan vỡ, bị cơn mưa bão dữ dội xé toạc.
Cảm giác đau đớn như thiêu đốt khiến tôi thở không nổi, giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi nghe thấy tiếng ai đó đang gọi tên mình.
"Yên Yên, Yên Yên. Tỉnh lại đi, đừng ngủ. Tôi sẽ đưa cậu đến bệnh viện, không sao đâu."
Giọng nói thật quen thuộc, như của người mà tôi đã đợi chờ bao lâu nay. Chỉ có cậu ấy mới gọi tôi là "Yên Yên".
Cậu đến muộn quá rồi, tôi đã mệt mỏi chờ đợi quá lâu rồi.
---
Khi tỉnh dậy, trần nhà trắng toát của bệnh viện chói mắt vô cùng.
Thẩm Nghiên giữ tay tôi để tôi không vùng vẫy, nhẹ nhàng đỡ tôi ngồi dậy. Cảm giác khó chịu đã biến mất, chỉ còn lại sự mệt mỏi.
Tôi định nói gì đó thì tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Người gọi đến là Cố Hành Tri. Từ tối qua đến giờ, đã có năm, sáu cuộc gọi từ anh ta. Tôi lo có chuyện gì gấp, đành nghe máy.
Đầu dây bên kia là tiếng nhạc xập xình lẫn lộn với tiếng người nói, nghe nhức tai vô cùng.
"Chị dâu, chị đến đón anh Cố về đi! Anh ấy uống cả đêm rồi, nhất quyết không chịu về. Dạ dày anh ấy không tốt, tôi khuyên thế nào cũng không nghe."
Là Lâm Húc – một người anh em của Cố Hành Tri. Từ trước đến nay, có chuyện gì thì cũng chính anh ta là người truyền tin.
Tôi lặng lẽ cúp máy, nhìn chằm chằm vào chai truyền dịch.
Hóa ra Cố tổng lại chơi chiêu cũ, chỉ cần chúng tôi cãi nhau là lại làm thế. Uống rượu say, nhờ người nhắn tin, chờ tôi đến hạ mình dỗ dành, để rồi anh ta được dịp sỉ nhục tôi một trận.
Ai cũng thấy rõ ràng anh đang cố ý dày vò tôi.
Nhưng vì tôi đã quá nổi tiếng với cái danh "liếm gót", lần nào cũng đành muối mặt mà đến dỗ. Đám bạn bè nhậu nhẹt của anh ta chẳng ai xem tôi ra gì.
Kẻ nịnh hót thì tâng bốc, còn người khinh bỉ thì chế nhạo tôi là loại đàn bà không biết liêm sỉ, chỉ vì muốn lấy lòng người đàn ông đó.
Tôi cười nhạt một tiếng, định rút kim truyền dịch rồi đi đón anh ta. Cố tổng không bao giờ đợi ai cả, đến muộn sẽ không tránh khỏi việc bị dạy cho một bài học.
Thẩm Nghiên ngăn tôi lại, ánh mắt đầy vẻ không đồng tình. Tôi chỉ khẽ lắc đầu, rồi dứt khoát rút kim ra.
"Thẩm Nghiên, để tôi đi. Tôi muốn kết thúc mọi chuyện."
---
Vừa đẩy cửa vào, tôi đã thấy cảnh tượng đầy căng thẳng.
Trong phòng VIP của hội sở Trần Hi, sắc mặt Cố Hành Tri u ám đến đáng sợ, chẳng ai dám đến gần.
Có người định mở lời khuyên vài câu, nhưng nói đến nửa chừng lại nuốt xuống.
Thấy tôi đến, mọi người lập tức đứng dậy, vừa rời đi vừa lẩm bẩm khuyên nhủ vài lời. Mấy người vốn định tranh thủ giễu cợt tôi vài câu giờ đây lại như nhìn thấy thần thánh.
Cố Hành Tri ngồi im không nhúc nhích, hoàn toàn phớt lờ sự có mặt của tôi.
"Về nhà rồi nói sau."
Tôi không muốn nói chuyện riêng ở chốn công cộng, chỉ muốn nhanh chóng đưa anh về.
Người đàn ông ấy nhìn chằm chằm tôi, cố ý làm lơ.
Tôi mất hết kiên nhẫn, định quay người rời đi thì anh ta không chịu nổi nữa, buộc phải lên tiếng.
"Lý Yên Nhiên, sao cô nỡ rời xa gian phu của mình vậy? Ở với nhau cả đêm không nghe điện thoại, cô sung sướng lắm phải không?
"Sao không giả bộ tình cảm như mọi lần nữa? Cô thiếu đàn ông đến thế à? Thấy không bám được tôi thì ra ngoài dụ dỗ trai trẻ về nhà. Không hổ là kẻ chẳng có cha mẹ giáo dục…"
Cố Hành Tri tức đến nỗi mất cả tự chủ, đến mức gạt bỏ cả sự kiềm chế của gia tộc. Trước kia anh ta chỉ sỉ nhục nhân phẩm của tôi, giờ lại còn xúc phạm cả gia đình tôi.
"Đủ rồi, Cố Hành Tri. Im miệng đi, đừng làm mất mặt nhà họ Cố nữa."
Tôi đã cạn kiệt kiên nhẫn, thẳng tay tát anh ta một cái. Tiếng tát vang lên, làm cho tất cả mọi người trong phòng ngỡ ngàng đến sững sờ.
Đúng là chuyện động trời, vì tôi đã nhẫn nhịn suốt ba năm làm vợ Cố Hành Tri, chưa từng nói nặng lời với anh ta lần nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)