Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Làn khói từ hũ muối hầm dường như không tan đi mà đọng lại thành một vòng xoáy nhỏ phía trên nồi nước dùng. Trước mắt An Nhiên, thế giới bắt đầu thay đổi.
Những bảng biểu xanh nhạt vốn đang mờ ảo bỗng trở nên sắc nét, hiện thị các thông số mà cô chưa từng thấy trong bất kỳ sách dạy nấu ăn cổ xưa nào của gia đình.
[Giao Diện Chủ Sở Hữu:
Ký chủ: An Nhiên. (Cấp độ 1: Tân thủ bỡ ngỡ.)
Danh hiệu: Người Giữ Lửa Thầm Lặng.
Kỹ năng chủ động: Cảm Vị Thần Tốc - Cấp 1 (Cho phép phân tách đến 10 thành phần nguyên liệu trong một món ăn chỉ bằng một cái hít sâu).
Kỹ năng bị động: Tâm Bếp. (Giữ nhiệt độ cơ thể ổn định khi đứng trước lửa cao).
Linh Hương sở hữu: 0/100.]
"Cấp độ 1? Tân thủ sao?" An Nhiên lẩm bẩm, hơi thở cô phả vào không trung làm lay động những dòng chữ ảo ảnh. Ngón tay cô run rẩy, vô thức chạm vào dòng chữ “Cảm Vị Thần Tốc” đang nhấp nháy đầy mời gọi.
Ngay lập tức, một luồng điện nhẹ tê dại chạy dọc sống lưng, xuyên thẳng lên thùy não. Khứu giác của cô vốn đã là một món quà của tạo hóa, nay bỗng chốc bùng nổ, mở rộng biên độ ra gấp mười lần.
Thế giới quanh cô không còn được định nghĩa bằng hình khối hay màu sắc, mà bằng hàng vạn sợi tơ mùi hương đan xen.
Cô không chỉ ngửi thấy mùi nước dùng đang sôi; cô ngửi thấy vị mặn chát của những giọt mồ hôi đọng trên trán bác tổ trưởng dân phố cách đó hai căn nhà, ngửi thấy mùi rỉ sét của những đường ống nước ngầm mục nát dưới nền gạch.
Và đặc biệt nhất...
Cô ngửi thấy một mùi hương lạ lùng phát ra từ người đàn ông vừa bước vào.
Đó là một mùi hương "sạch" đến lạnh người, mùi của hóa chất khử trùng, của những bộ quần áo được là lượt phẳng phiu trong môi trường chân không, và hơn hết, là mùi của sự vô trùng tuyệt đối – thứ mùi của những kẻ đã quá lâu không được chạm vào hơi ấm của thực ăn thật sự.
Cộp. Cộp.
Tiếng giày da nện trên nền gạch cũ kỹ vang lên nhịp nhàng nhưng nặng nề. Người đàn ông mặc vest đen bước ra từ chiếc xe sang trọng khi nãy đã đứng trước mặt cô.
Khi ông ta tháo chiếc kính râm, An Nhiên thoáng giật mình trước đôi mắt sắc lẹm như dao cạo, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự mệt mỏi cùng cực, một sự rỗng tuếch của tâm hồn.
"Cô gái, bát phở lúc nãy... Bán cho tôi một bát." Giọng ông ta khản đặc, trầm đục như tiếng sỏi lăn trong lòng suối cạn.
An Nhiên hơi bối rối, cô vô thức siết chặt chiếc muôi gỗ:
"Xin lỗi ông, quán tôi thực sự chưa đến giờ mở cửa. Hơn nữa... Đây là bát phở tôi nấu để cúng ba mẹ, không phải để kinh doanh."
Người đàn ông không rời mắt khỏi nồi nước dùng vẫn đang tỏa khói, ông ta hít một hơi thật sâu, gương mặt thoáng co rút vì xúc động:
"Mười năm rồi... Kể từ khi Tập đoàn Tịnh Vị tiêu chuẩn hóa thực phẩm toàn cầu, biến mọi món ăn thành những viên nén vô hồn, tôi chưa từng thấy ai còn giữ được bí thuật dùng “Muối Hầm Đá” để kích vị. Cô... Là truyền nhân của dòng họ An?"
An Nhiên giật mình. Muối hầm đá là bí thuật của gia đình cô, một kỹ thuật đòi hỏi sự kiên nhẫn và tĩnh lặng tuyệt đối mà ba cô từng nâng niu như báu vật. Làm sao một người trông có vẻ thuộc tầng lớp thượng lưu, những kẻ vốn tôn thờ sự tiện lợi của viên nén dinh dưỡng, lại có thể nhận ra nó chỉ qua một làn hương mỏng?
Ngay lúc đó, hệ thống lại rung lên trong tâm trí cô:
[Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: "Bát Phở Chữa Lành."
Mục tiêu: Phục vụ bát phở đạt điểm “Hoàn Mỹ” cho vị khách đang mất đi vị giác tâm hồn.
Gợi ý: Sử dụng kỹ năng Cảm Vị Thần Tốc để điều chỉnh tỷ lệ nước mắm cốt ngay lúc múc ra bát.
Phần thưởng: 50 Điểm Kinh Nghiệm + Mảnh vỡ Bản Đồ Vị Giác (Khu vực Quận 1).]
Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của vị khách, An Nhiên bỗng thấy một nỗi cô đơn quen thuộc – nỗi cô đơn của những người sống trong một thế giới hoàn hảo về hình thức nhưng trống rỗng về cảm xúc. Cô khẽ thở dài, rồi gật đầu.
"Mời ông ngồi. Phở nhà tôi không có menu, chỉ có vị của ngày hôm nay thôi."
Cô bắt đầu thao tác. Đôi tay vốn dĩ đã khéo léo, nay dưới sự hỗ trợ của hệ thống, từng chuyển động của cô trở nên nhịp nhàng, thanh thoát như một vũ công trên sân khấu lửa. Cô cầm lấy chai nước mắm truyền thống – thứ chất lỏng màu hổ phách sóng sánh, kết tinh từ nắng và gió biển.
[Kích hoạt: Cảm Vị Thần Tốc.]
Hương thơm bùng nổ một cách mãnh liệt nhưng tinh tế. Nó không phải là mùi nồng hắc của mắm, mà là một mùi thơm dịu nhẹ, sâu thẳm, và đầy hoài niệm, đánh thức những tầng ký ức ngủ quên từ thuở xa xưa.
Người đàn ông cầm đôi đũa tre, tay ông ta khẽ run rẩy.
Khi thìa nước dùng đầu tiên chạm vào đầu lưỡi, ông ta khựng lại như bị điện giật. Đôi mắt vốn lạnh lùng, sắt đá bỗng chốc đỏ hoe, những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại vào nhau.
"Đây là..." Ông ta nghẹn ngào, giọng nói lạc đi: "Mùi của nắng hanh trên sân gạch cũ... Mùi bàn tay ấm nóng của bà tôi những chiều mưa phùn... Mùi của một gia đình đúng nghĩa."
An Nhiên đứng lặng đi bên bếp lửa, lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Đúng lúc đó, cô nhận được một thông báo mới từ hệ thống:
[Độ hài lòng của khách hàng: 95%.]
[Phát hiện Linh Hương ẩn giấu!]
Một đốm sáng màu xanh lục bảo dịu nhẹ bỗng từ vai người đàn ông bay ra, lơ lửng giữa không trung trước mặt An Nhiên. Đó là một sinh vật tí hon, trông giống như một chiếc lá chanh non với đôi cánh mỏng tang bằng sương khói.
Nó kêu lên những tiếng "ping ping" trong trẻo, tinh nghịch rồi đậu xuống đầu ngón tay cô.
[Chúc mừng! Bạn đã thu thập được Linh Hương đầu tiên: "Diệp Chanh Tinh Tinh".]
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, hệ thống bỗng chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo:
[CẢNH BÁO: Sự chú ý của Tập đoàn Tịnh Vị đã tăng lên 10%. Các “Tịnh Hóa Viên” đang di chuyển về tọa độ của bạn.]
Người đàn ông buông đũa, lau vội giọt nước mắt lăn trên má, rồi nhìn An Nhiên với ánh mắt nghiêm nghị:
"Chạy đi, cô bé. Thế giới này không còn chỗ cho những thứ hương vị “gây nhiễu ký ức” như thế này đâu. Tịnh Vị sẽ không để cô yên.
Nhưng hãy nhớ lấy tên tôi... Tôi là kẻ đã từng bán linh hồn cho bóng tối của sự vô trùng, và hôm nay, cô vừa dùng một bát phở để mua lại nó."
Ông ta để lại một chiếc thẻ màu bạc có logo hình lưỡi dao bị gạch chéo rồi bước vội ra xe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






