Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tác giả: Tiếu Giai Nhân
Editor: Lãnh Nguyệt Hoa Sương
Giang Đào lấy số thứ tự ở quầy phục vụ, được báo phải đợi khoảng nửa tiếng nữa.
Giờ cao điểm ăn trưa, chờ nửa tiếng đã tính là nhanh.
Ngoài tiệm có hai dãy ghế nhựa nhỏ. Giang Đào nghi ngờ liệu mấy chiếc ghế này có chịu nổi trọng lượng của Tào An không.
Tào An đứng cạnh lan can tầng bốn, mắt quét qua tầng ba, phát hiện một cửa hàng bán lẻ với quầy kính trưng bày những món đồ thú bông đáng yêu, trông rất thu hút giới trẻ.
“Đi dạo bên kia nhé?”
“Ừ.”
Đi thang cuốn xuống, hai người nhanh chóng vào cửa hàng bán lẻ.
Giang Đào đi trước, Tào An theo sau, thân hình cao lớn, vững chãi như bao trùm cả cô.
Giang Đào cố tìm chuyện để nói:
“Anh có muốn mua gì không?”
Tào An:
“Chỗ này hình như không phải phong cách của anh.”
Giang Đào nhìn sang kệ hàng bên cạnh, đầy những chiếc kẹp tóc dễ thương, hồng phấn lấp lánh dưới ánh đèn tiệm.
Đi thêm vài bước, cô phát hiện một kệ linh vật, bày đủ kiểu mèo chiêu tài.
Cô xem từng con, rồi cầm một con mèo chiêu tài ô tô có dòng chữ “Xuất nhập bình an”.
Không muốn Tào An chỉ đi dạo cùng mình, cô thử đề nghị:
“Cái này thế nào?”
Khi cô đặt mèo chiêu tài vào lòng bàn tay, Tào An đã nhìn kỹ. Con mèo đầu trắng, thân hồng, màu hồng nổi bật trên làn da trắng như sữa của cô. Tay cô nhỏ nhắn, ngón thon dài, móng tay hồng nhạt sạch sẽ.
“Em tặng anh à?” Tào An hỏi từ trên đầu cô.
Giọng trầm thấp, bình tĩnh, nhưng lại khiến Giang Đào nghe ra chút ái muội.
Cô giật mình.
Câu hỏi này nằm ngoài dự đoán. Trước đây xem mắt, toàn nhà trai nhiệt tình muốn tặng cô quà. Tào An là người đầu tiên “đòi” quà từ cô.
Nhưng món đồ nhỏ này, nếu cô từ chối, có phải trông keo kiệt quá không?
Tai cô ửng hồng, vẫn mỉm cười với con mèo:
“Được chứ.”
Tào An đưa giỏ mua sắm tới trước mặt cô.
Giang Đào lòng rối bời, đặt mèo chiêu tài vào giỏ.
Học được bài học, cô không dám gợi ý Tào An mua gì nữa. Cô chọn một quyển sổ tay xinh xắn dù có thể chẳng dùng tới, rồi đi qua kệ đồ ăn, lấy hai chiếc cốc phong cách dễ thương.
Khi cô vươn tay lấy chiếc cốc thứ hai, giọng Tào An lại vang lên trên đầu, mang chút ngạc nhiên:
“Tặng anh à?”
Giang Đào đã bị “lừa” một lần, quyết không nhảy hố nữa, lí nhí:
“Cho em với bà ngoại, mỗi người một cái.”
Tào An ừ một tiếng. Khi Giang Đào đặt hai chiếc cốc vào giỏ và quay đi, anh lặng lẽ lấy thêm một chiếc cho mình.
Giang Đào đỏ bừng mặt.
Trở thành bạn WeChat với Tào An gần một tuần, ngoài liên lạc ngắn gọn trước khi gặp, anh chẳng chủ động bắt chuyện lần nào.
Với một đối tượng xem mắt mới quen, thái độ của Tào An có thể coi là lạnh nhạt, như thể anh không quá hứng thú với cô.
Vì sợ anh, Giang Đào đã quyết sẽ sớm từ chối rõ ràng, nên anh càng lạnh nhạt, cô càng yên tâm.
Nhưng nếu việc đòi mèo chiêu tài chỉ là thử dò, thì hành động chọn cùng kiểu cốc vừa rồi lại quá lộ liễu.
“Tặng em họ, con gái y tá trưởng, năm nay học lớp mười.”
Tào An đặt cốc vào giỏ, thờ ơ giải thích:
“Cô bé chắc cũng thích phong cách này.”
Giang Đào: …
Hóa ra chỉ là hiểu lầm.
Tào An tiếp tục trò chuyện:
“Chị họ có kể với em về con gái chị ấy không?”
Giang Đào lắc đầu:
“Chị Vương bận lắm, gặp nhau hầu như chỉ nói chuyện công việc.”
Tào An:
“Ừ. Có dịp gọi cô bé ra chơi cùng, đảm bảo em sẽ không chán.”
Giang Đào thầm nghĩ, cô chẳng cần dịp đó đâu.
Ra quầy thu ngân, Tào An cầm giỏ đứng trước cô, điện thoại đã mở sẵn giao diện thanh toán.
Giang Đào nắm cạnh giỏ:
“Để em trả.”
Tào An:
“Lát gọi món ăn, anh không khách sáo với em đâu.”
Giang Đào: …
Tào An để nhân viên gói hai túi riêng: một túi đựng mèo chiêu tài và cốc của anh, túi kia đựng đồ của Giang Đào.
Hai người quay lại tầng bốn. Phía trước còn hai bàn nữa, sắp tới lượt.
Tào An ngồi xuống một chiếc ghế nhựa nhỏ.
Giang Đào đành ngồi cạnh, cả hai cùng nhìn ra ngoài. Đầu gối anh vượt xa cô cả đoạn dài.
Không biết nói gì, Giang Đào cúi đầu nghịch mấy món đồ mới mua.
Trung tâm thương mại ấm áp, cô còn mặc áo phao, gò má hồng như đầu quả đào chín.
Để bớt chú ý đến khí chất của người bên cạnh, cô cần tìm việc làm. Cô nâng một chiếc cốc, chụp ảnh, đăng lên vòng bạn bè.
Chẳng bao lâu, bài đăng nhận được kha khá bình luận và lượt thích.
Bình luận đầu tiên là của Phương Nhụy:
Trùm Tào tặng quà hả?
Giang Đào: …
Sao nhanh thế đã đặt biệt danh cho Tào An?
Quan trọng là anh đang ngồi ngay cạnh cô!
Cô vội thoát giao diện vòng bạn bè, khóe mắt lén liếc Tào An.
May mắn, anh cũng đang xem điện thoại, nhưng vì anh cao, cô chẳng thấy được màn hình anh.
Cuối cùng cũng đến lượt họ.
Gọi món, đúng như lời, Tào An không khách sáo, chọn sáu phần thịt. Giang Đào thêm vài món rau là đủ.
Phục vụ đi rồi, Tào An nhìn cô y tá nhỏ đối diện, hỏi:
“Em có thấy anh ăn nhiều quá không?”
Giang Đào cười lịch sự:
“Không đâu. Con trai vốn ăn nhiều, huống chi anh cao thế.”
Còn khỏe thế!
Giang Đào chẳng quen ai tập gym, chỉ có thể so với nhân vật trong phim. Thân hình Tào An giống Captain America, mặc đồ thì dáng chuẩn, xắn tay áo lộ cánh tay rắn chắc nhưng không gân guốc. Nếu có, cô thật sự chịu không nổi, nhìn thôi đã nổi da gà!
Tào An:
“Do di truyền. Ông nội anh, bố anh đều cao trên 1m8. Mẹ anh chỉ 1m6, bà nội còn thấp hơn.”
Giang Đào nhớ bức ảnh ba thế hệ Tào An từng cho cô xem.
Dù chưa gặp, cô bắt đầu khâm phục mẹ và bà nội anh vì dũng khí của họ.
Tào An lật điện thoại, đưa cô xem.
Lại là một bức ảnh, ảnh đen trắng cũ kỹ. Một người đàn ông có ngũ quan giống Tào An, đứng cạnh một cô gái nhỏ nhắn, thanh tú.
Người đàn ông nghiêm nghị, cô gái cười ngọt ngào.
Giang Đào liếc cái đã bị nụ cười của cô gái chạm đến, như cảm nhận được niềm vui của cô ấy.
Cô chân thành:
“Bà nội anh đẹp thật.”
Tào An:
“Ừ. Nhà ông nội còn giữ nhiều ảnh đời thường của bà. Bà mất rồi, ông ngày nào cũng lật xem một lần.”
Giang Đào:
“Xin lỗi, em không biết…”
Tào An:
“Không sao, chuyện mười mấy năm trước rồi.”
Đầu óc Giang Đào vẫn bị bức ảnh đen trắng chiếm lĩnh. Cô mơ hồ cảm thấy ông bà nội Tào An chắc chắn có một câu chuyện tình đặc biệt và lãng mạn.
Tiếc là cô với Tào An chưa thân, không tiện hỏi thêm.
Hơi quen hơn, bữa lẩu này kéo dài cả tiếng.
Ngoài trung tâm, nắng đẹp. Tào An hỏi Giang Đào có muốn đi dạo hồ Phỉ Thúy không.
Hồ Phỉ Thúy nằm trong nội thành Đồng, là điểm du lịch không thể bỏ qua của người ngoài đến đây. Dù không nổi tiếng cả nước, dân thành phố rất thích ra đó thư giãn.
Nói ra thì, mỗi lần xem mắt, sau khi ăn, Giang Đào đều đi dạo hồ Phỉ Thúy với nhà trai.
Lái xe đến hồ Phỉ Thúy, bờ hồ đông nghịt người: cặp đôi hẹn hò, gia đình dắt tay nhau, cả sinh viên và dân chụp ảnh chuyên nghiệp lẫn nghiệp dư.
Giang Đào coi như đi vận động, theo Tào An qua công viên, rồi men theo con đường nhựa quanh khu cảnh.
Ăn uống là cách chính để cô hóa giải ngại ngùng. Tào An lần lượt mua cho cô một xiên kẹo hồ lô dâu tây và một ly trà trái cây ở quầy ăn vặt.
“Chỗ này dính đường.”
Tào An bất ngờ dừng lại, chỉ vào khóe miệng trái của cô.
Giang Đào: …
Cô định lau, nhưng một tay cầm kẹo hồ lô, tay kia cầm trà sữa.
Vừa định đưa trà sữa cho Tào An cầm giúp, khóe môi cô bỗng có gì lướt qua, nhanh như chuồn chuồn lướt nước.
“Xong rồi.” Tào An rút tay về, như chẳng có gì.
Giang Đào cứng người, lí nhí cảm ơn, tai đỏ rực. Khi Tào An lùi lại nửa bước đi sau cô, cô nhìn xiên kẹo hồ lô, lòng hối hận ngập tràn. Nếu không vì chẳng thích món ăn vặt nào khác mà lại muốn ăn gì đó để dời sự chú ý, cô đã chẳng chọn xiên kẹo này!
Đi bộ một tiếng, Tào An lái xe đưa Giang Đào về.
Nắng chiều chiếu lên nửa gương mặt cô. Cô thắt đai an toàn, nheo mắt dưới ánh nắng:
“Thoải mái thật, muốn ngủ luôn.”
Tào An liếc cô, trầm giọng:
“Ngủ đi, tới nơi anh gọi.”
Nói rồi, anh cúi người, giúp cô ngả ghế ra sau.
Giang Đào cảm nhận được động tác của anh, nín thở, mãi đến khi bóng đen trước mắt biến mất, cô mới lén thở vài hơi.
Thật ra cô chẳng muốn ngủ, chỉ là im lặng mãi thì ngại quá.
Tào An cài đặt định vị, chọn vài bản nhạc nhẹ.
Chiếc Jeep đen lướt êm ru. Nghe nhạc thư giãn, Giang Đào thật sự ngủ thiếp đi.
Nửa tiếng sau, Jeep dừng ngoài khu Hòa Bình.
Tào An tắt nhạc.
Giang Đào tỉnh, vẻ mặt nhập nhèm thoáng đọng lại khi đối diện gương mặt góc cạnh của Tào An, rồi lập tức tỉnh hẳn.
Tào An giúp cô điều chỉnh lại ghế.
Giang Đào nhìn ra cửa sổ, ngượng ngùng:
“Ngủ lâu thế cơ à.”
Tào An:
“Hôm nay thời tiết đẹp thật. Tuần sau chắc ấm lên.”
Giang Đào nhìn áo phao trên ghế sau:
“Ừ, hệ thống sưởi cũng sắp tắt rồi.”
Tào An lấy áo phao cho cô. Đợi cô mặc xong, anh nói:
“Sáng mai anh phải đến bệnh viện. Thuận đường ghé đón em nhé?”
Giang Đào dùng sự quan tâm che giấu do dự:
“Anh đến bệnh viện làm gì?”
Tào An:
“Báo cáo kiểm tra sức khỏe của ông nội ra rồi, có vài chỉ số cần hỏi bác sĩ.”
Giang Đào gật đầu:
“Anh hẹn mấy giờ?”
Tào An:
“8 giờ. Bình thường em đi làm mấy giờ?”
Giang Đào:
“Khoảng 7 giờ, dù sao cũng sớm. Thôi, đừng phiền anh.”
Tào An:
“Không sao, anh cũng rảnh. Nhưng nếu em ngại thì thôi.”
Giang Đào:
“… Em chỉ sợ phiền anh thôi.”
Tào An:
“Vậy sáng mai gặp?”
Giang Đào cầm áo phao xuống xe, đóng cửa, qua cửa sổ hạ xuống mỉm cười với anh, cứng nhắc vẫy tay:
“Sáng mai gặp.”
Tào An gật đầu, lái xe đi.
Trong gương chiếu hậu, cô y tá nhỏ xách túi mua sắm, nhìn theo anh, mặt như sắp khóc.
Tào An chỉ mỉm cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
