Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tác giả: Tiếu Giai Nhân
Editor: Lãnh Nguyệt Hoa Sương
Thứ Sáu này Giang Đào phải trực ca đêm, giữa trưa cô thật sự hẹn Phương Nhụy – bạn thân chí cốt – ra ngoài ăn cơm.
Cô không muốn khiến bà ngoại thêm lo, chuyện Trương Dương cứ quấn lấy mình chỉ có thể kể cho Phương Nhụy nghe để trút bầu tâm sự.
Phương Nhụy nghe xong, tức đến nổ tung:
“Loại đàn ông ghê tởm gì thế này?! Lúc đó cậu nên tiêm cho hắn một phát cho tê liệt luôn cho rồi!”
Giang Đào: “…”
Sau khi hết tức, Phương Nhụy lại bắt đầu lo lắng:
“Nếu hắn chỉ là tới bệnh viện tán tỉnh dây dưa mấy câu, kiểu đó có báo cảnh sát được không?”
Giang Đào trả lời:
“Tớ có tìm hiểu rồi, chỉ cần hắn ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của tớ thì có thể báo công an, nhưng với mức độ hiện tại thì chắc cảnh sát cũng chỉ hòa giải là cùng.”
Phương Nhụy nghiêm mặt:
“Lo nhất là loại mặt dày vô liêm sỉ như vậy, bị nhắc nhở thì chẳng chừa mà còn làm to chuyện hơn.”
Giang Đào chẳng buồn ăn thêm miếng nào.
Phương Nhụy nhìn cô nhăn nhó lo lắng, lại không khỏi nhớ về thời còn học cấp ba.
Khi đó Giang Đào xinh xắn dịu dàng, tính cách thì trầm lặng. Trong lớp luôn có vài nam sinh kiếm cớ đến nhờ cô giảng bài, nhưng ý đồ thì không đơn giản như thế.
Giang Đào chẳng ngại chỉ bài, nhưng ai vừa có chút dấu hiệu tỏ tình là cô cự tuyệt ngay, rõ ràng không nhập nhằng gì cả.
Khi còn đi học thì đơn thuần, có giáo viên, phụ huynh, ai cũng dè chừng. Nhưng bước ra xã hội rồi thì lại đụng trúng thể loại như Trương Dương—không biết tôn trọng người khác, lại tưởng mình si tình lãng mạn.
Cách từ chối nhẹ nhàng của Giang Đào, gặp thể loại này là vô dụng.
Báo cảnh sát có thể khiến mọi chuyện căng thẳng thêm. Nếu có cách nào khiến hắn tự bỏ cuộc thì tốt hơn.
Phương Nhụy bỗng nghĩ ra kế:
“Hay là tớ bảo anh họ tớ giả làm bạn trai cậu một thời gian nhé?”
Vừa nói, cô vừa lấy ảnh anh họ trong điện thoại cho Giang Đào xem.
Anh họ Phương Nhụy cũng cao tầm 1m80, dáng người rắn rỏi, vẻ ngoài sáng sủa, có điều hơi thư sinh. Nói thật nếu đánh nhau thì chắc chẳng địch lại nổi Trương Dương.
Giang Đào lo Trương Dương mà phát điên thì gay to, vạn nhất xảy ra chuyện không hay…
“Thôi phiền lắm, với lại y tá trưởng vừa mới giới thiệu cho tớ một người, cuối tuần còn phải đi ăn cơm.”
Phương Nhụy như bắt được tin động trời, buông điện thoại, túm lấy tay Giang Đào hưng phấn hét lên:
“Cái gì?! Cậu có người xem mắt mà dám giấu tớ? Mau, đưa ảnh ra cho tớ xem với!”
Giang Đào đỏ mặt:
“Tớ không có ảnh, hôm ăn cơm thứ Tư y tá trưởng chỉ cho xem mỗi một tấm lừa tình thôi.”
Phương Nhụy tròn mắt:
“Cơ mà gặp rồi đúng không? Còn hẹn gặp lần hai nữa mà, trông có được không?”
Giang Đào lắc đầu, lí nhí nói:
“Nhìn dữ lắm, kiểu như đại ca xã hội đen trong phim ấy… mà còn ngầu hơn mấy người đó nữa…”
Phương Nhụy nghe xong thì lòng như ngồi trên lửa, trước tiên nghĩ ra một chiêu tuyệt chiêu:
“Thế thì hay quá còn gì, lấy độc trị độc! Lần sau Trương Dương mà còn đến tìm, cậu cứ gọi Tào An đến đón, tiểu lưu manh gặp đại ca thật sự, xem hắn có dám ngông cuồng nữa không!”
Giang Đào ngập ngừng:
“Nhưng tớ định chủ nhật từ chối rồi… lấy người ta ra làm công cụ không ổn lắm.”
Phương Nhụy lại phản bác:
“Sao phải từ chối vội? Cứ thử tìm hiểu xem sao đã. Biết đâu người ta thật sự như lời y tá trưởng nói, chỉ là do gương mặt thôi, chứ tính cách tử tế, gia cảnh tốt. Có bạn trai như thế mới yên tâm ấy chứ.”
Giang Đào bĩu môi:
“Nghe cậu nói nhẹ nhàng ghê, có tin tớ gọi ảnh đến bây giờ, cậu nhìn thấy chân dung thật thì không dám mở miệng nổi không?”
Phương Nhụy cười ha hả:
“Không tin! Gọi đi! Ai thua thì bao lì xì nha!”
Giang Đào đành cúi đầu tiếp tục ăn cơm, coi như nhận thua.
Phương Nhụy khẽ gõ lên đầu cô bạn:
“Đừng có làm rùa rút đầu nữa. Cậu định giải quyết vụ Trương Dương sao đây?”
Giang Đào đáp:
“Cứ quan sát thêm xem sao. Ca trực của tớ xoay liên tục, anh ta không phải lúc nào cũng chạm mặt được, có khi chạy vài lần mà không gặp chắc cũng nản.”
Phương Nhụy dặn:
“Vậy nhớ cẩn thận, nếu thấy có gì bất thường thì báo công an ngay. Và nhớ báo cho tớ nữa.”
Giang Đào gật đầu. Sự an toàn luôn là trên hết.
Phương Nhụy tiếp lời:
“Với lại, tối nay để tớ đưa cậu đến bệnh viện. Sáng mai hết ca đêm tớ lại tới đón. Đừng có khách sáo, tớ đâu giúp cậu được lúc đi làm thì ít ra cũng phải làm vệ sĩ mấy ngày này!”
Chỉ vài câu nói, nước mắt Giang Đào đã rưng rưng.
⸻
Buổi tối hơn 7 giờ, Phương Nhụy lái xe vào tiểu khu Hòa Bình, đón Giang Đào ngay dưới lầu 5, rồi đưa cô thẳng đến gara bệnh viện, đưa tận cửa khu ngoại tổng hợp nơi cô trực ca đêm.
Phương Nhụy dứt khoát gật đầu:
“Được, nghe lời là tốt.”
Vào lúc 7 giờ 30 sáng thứ Bảy, Giang Đào nhận được tin nhắn từ Phương Nhụy: “Tớ vừa đi dạo một vòng dưới sảnh, người này có phải là Trương Dương không?”
Tin nhắn kèm theo một bức ảnh chụp một người đàn ông đang cầm hộp cơm sáng, dựa vào tường sảnh, cúi đầu chơi điện thoại.
Dù đã trải qua một đêm trực mệt mỏi, nhưng khi nhận ra Trương Dương, đầu óc Giang Đào lập tức tỉnh táo đến mức run rẩy.
Cô trả lời: “Đúng vậy.” 
Phương Nhụy hỏi: “Sao hắn biết hôm nay cậu tan ca đêm?”
Giang Đào định trả lời thêm, nhưng chỉ bảo Phương Nhụy chờ cô trong xe, lát nữa gặp mặt rồi nói chuyện.
Sau 8 giờ, Giang Đào thay đồ xong và rời khỏi khu bệnh viện, thấy Phương Nhụy đã đứng đợi bên ngoài.
“Sắc mặt cậu kém quá, do thức đêm hay vì Trương Dương?”
Phương Nhụy kéo tay Giang Đào ra ngoài, nói nhỏ.
Giang Đào phiền muộn: “Cả hai. Hộ sĩ trực cũng rất phiền hắn, không tiết lộ lịch làm việc của tớ, nhưng hắn từng nằm viện lâu, có thể đoán được quy luật ca trực của tớ.”
Phương Nhụy: “Tớ muốn vào sảnh mắng hắn một trận, cho hắn biết cậu cũng có người bảo vệ, nếu không hắn sẽ càng lộng hành.”
Giang Đào ôm lấy tay cô: “Đừng đi, để hắn chờ uổng công.”
Thang máy đông người, khi đến tầng một, Giang Đào cố ý đứng sau Phương Nhụy, chờ mọi người ra hết mới trực tiếp đi đến bãi đỗ xe ngầm.
“Vừa rồi tớ thấy Trương Dương đứng đối diện thang máy, trông thật nhờn nhợt. Tớ sớm nhận ra, đàn ông thường rất tự tin, trông như vậy mà không biết xấu hổ khi dây dưa cậu.”
Ngồi vào xe, Phương Nhụy vẫn tiếp tục phàn nàn về Trương Dương.
Giang Đào mệt mỏi.
Phương Nhụy xoa đầu cô: “Thôi, đừng nghĩ nữa, về nhà ngủ một giấc ngon, tỉnh dậy rồi nói chuyện tiếp.”
Giang Đào ôm lấy tay cô, áp lên mặt mình.
Có một người bạn tốt thật quý giá.
Phương Nhụy đưa Giang Đào về khu Hòa Bình, chào bà ngoại rồi rời đi.
Giang Đào đã ăn sáng ở bệnh viện, sau khi tắm rửa xong, thấy bà ngoại đã kéo rèm và đặt một đôi tai nghe chống ồn trên tủ đầu giường.
“Mau đi ngủ đi.”
Giang Đào ôm bà ngoại một cái, đặt điện thoại ở chế độ im lặng, chui vào chăn.
Cơ thể mệt mỏi khiến cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Tại bệnh viện, Trương Dương chờ đến 9 giờ mà không thấy Giang Đào ra, liền mất kiên nhẫn đi lên lầu.
Mỗi ngày khu bệnh viện đều có người thân đến thăm bệnh nhân, những người nằm viện lâu có thể tự do ra vào, chỉ có khu ngoại trú là có bảo vệ.
“Tôi tìm Giang Đào.” Trương Dương mặt mày u ám nói với hộ sĩ canh gác.
Đối mặt với người đàn ông to lớn như vậy, hộ sĩ cũng không dám cứng rắn, chỉ nói: “Cô ấy hôm nay nghỉ.”
Trương Dương: “Không phải ca đêm sao?”
Hộ sĩ: “Tan ca đêm thì nghỉ, cô ấy đã về sớm rồi.”
Trương Dương: “Lừa người à, tôi đứng dưới này suốt, không thấy cô ấy.”
Hộ sĩ: “Cái đó tôi không biết.”
Lúc này, cửa thang máy mở ra, vài bác sĩ nam bước vào, y tá trưởng Vương Hải Yến cũng có mặt.
Vương Hải Yến thấy Trương Dương, sắc mặt trầm xuống.
Trương Dương cũng nhận ra cô, cầm hộp cơm đi đến khu vực thang máy, nhưng dường như không có ý định rời đi.
Vương Hải Yến bảo các bác sĩ vào trước, rồi hỏi nhỏ hộ sĩ: “Chuyện gì vậy?”
Hộ sĩ: “Lại đến tìm Giang Đào.”
Vương Hải Yến: “Tiểu Đào đâu?”
Hộ sĩ: “Cô ấy đã về sớm, bạn đến đón, chắc đi qua gara ngầm, người kia không gặp được.”
Vương Hải Yến: “Bạn trai à?”
“Không, là bạn thân.”
Chiều thứ Bảy lúc 5 giờ, Giang Đào tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Cô cảm thấy cả người uể oải, vừa mở mắt đã với lấy điện thoại. Y tá trưởng đã nhắn tin bảo cô tỉnh thì gọi lại. Còn Phương Nhụy thì đã nhắn từ nửa tiếng trước, hỏi cô dậy chưa.
Giang Đào dụi mắt, ngồi dậy rồi gọi cho y tá trưởng trước.
Vương Hải Yến nói:
“Dậy rồi hả? Chị đang bận đây. Sáng nay lại thấy Trương Dương đến tìm em. Tiểu Đào, em tính sao, có định cho cậu ta cơ hội không?”
Giang Đào trả lời:
“Sao có thể chứ. Cậu ta cứ dây dưa mãi, em tính báo cảnh sát rồi.”
Vương Hải Yến gật gù:
“Ừ, chị hiểu rồi. Em nhớ bảo vệ bản thân thật tốt. Có chuyện gì cứ gọi cho chị.”
Cuộc gọi rất ngắn, nhưng trong lòng Giang Đào lại thấy ấm áp. Y tá trưởng là người rất nghiêm khắc trong công việc, thậm chí có thể mắng khóc cả đồng nghiệp, nhưng nếu có y tá nào bị bệnh nhân làm khó hay chịu ấm ức từ bác sĩ, chị ấy sẽ kiên quyết đứng ra bảo vệ.
Sau đó cô lại trò chuyện một chút với Phương Nhụy, rồi kéo rèm, thay đồ và đi ra ngoài.
Bà ngoại đang ở bếp chuẩn bị bữa tối cho hai người. Nhìn thấy Giang Đào, bà liền bảo cô chỉ cần đi rửa mặt, không cần phụ giúp.
Giang Đào đùa:
“Nói là về chăm sóc bà, mà cuối cùng vẫn là bà chăm sóc cháu.”
Bà ngoại cười:
“Thế mới tốt chứ. Chứng tỏ bà vẫn còn khỏe, bà chỉ mong đời này không đến lúc cần cháu phải chăm sóc thôi.”
Giang Đào bật cười.
Trong bữa cơm, bà ngoại hỏi:
“Mai cháu nghỉ đúng không? Có kế hoạch gì không?”
Giang Đào:
“… Chết rồi, suýt nữa quên mai còn phải mời Tào An ăn cơm!”
Cô vội đáp:
“Tiểu Nhụy rủ cháu đi dạo trung tâm thương mại mua sắm đồ xuân. Bà có muốn đi cùng không? Cháu cũng định mua cho bà mấy bộ đồ mới.”
Bà ngoại xua tay:
“Thôi, bà không đi đâu, các cháu cứ đi chơi thoải mái. Công việc đã vất vả rồi, khó lắm mới có ngày nghỉ.”
Sau khi ăn tối, Giang Đào đi bộ cùng bà ngoại đến quảng trường phía bắc tiểu khu. Các cụ ông cụ bà ở đó đang nhảy múa rất sôi nổi. Giang Đào ngồi trên ghế đá, gửi tin nhắn cho Tào An:
“Ngày mai em mời anh ăn, nhưng không biết anh thích ăn gì.”
Tào An đáp:
“Anh thích ăn thịt, thịt nướng, lẩu, hải sản đều được.”
Giang Đào thở phào nhẹ nhõm. Cô sợ anh lại trả lời kiểu “gì cũng được” hay “em quyết đi”, thì càng khó xử hơn.
Lần trước ăn thịt nướng rồi, lần này cô tìm một số quán lẩu và hải sản ngon trong thành phố, gửi hai địa chỉ cho Tào An để anh chọn.
Tào An chọn một quán lẩu bò:
“Mai 11 giờ, anh đến đón em nhé?”
Giang Đào:
“Được ạ, vẫn là ở cổng Đông, phiền anh rồi.”
Tào An:
“Không sao đâu, mai gặp.”
Giang Đào gửi lại một biểu cảm cười, chắc chắn anh sẽ không nhắn thêm nữa, cô mới dựa lưng vào ghế, nhắm mắt thở phào.
Một Trương Dương đã phiền phức quá rồi, hy vọng chuyện với Tào An sẽ trôi qua nhẹ nhàng, kết thúc trong êm đẹp.
⸻
Phương Nhụy biết Giang Đào có hẹn vào cuối tuần, vì quá tò mò nên nhất quyết đến tận nơi để xem “mặt lão đại” là thế nào.
Giang Đào không định giới thiệu Tào An, chỉ bảo Phương Nhụy đến sớm ngồi canh ở cổng, thỏa mãn sự hiếu kỳ xong thì tự rút lui.
10 giờ rưỡi, Phương Nhụy đã đến trước, mang theo một ly trà sữa, giả vờ đứng chờ bạn ở cổng Đông.
Hôm nay là cuối tuần, người dân trong khu qua lại khá đông, xe cộ tấp nập.
Đeo kính râm, Phương Nhụy lén quan sát những người khả nghi. Không lâu sau, một chiếc Jeep màu đen từ từ dừng lại.
Jeep màu đen!
Từ góc nghiêng phía trước, Phương Nhụy nhìn vào.
Qua kính chắn gió, cô thấy một người đàn ông ngồi ở ghế lái, cúi nhìn đồng hồ rồi liếc mắt về phía cổng.
Phương Nhụy: …
Đột nhiên, người đàn ông đó nhìn về phía cô.
Phương Nhụy cứng người, tay ôm chặt ly trà sữa, vội vàng quay người bước vào khu dân cư.
Thật là đáng sợ! Gặp kiểu đàn ông như thế còn dám hẹn lần hai, đúng là gan của Tiểu Đào to thật!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




