Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tác giả: Tiếu Giai Nhân
Editor: Lãnh Nguyệt Hoa Sương
Trong nhà hàng, nhiệt độ hơi cao. Giang Đào cởi áo khoác ngoài, đặt lên ghế bên cạnh.
Tào An liếc sang.
Chỉ mặc một chiếc áo len trắng dệt kim mỏng nhẹ, dáng người nhỏ nhắn của cô càng lộ vẻ mong manh. Kết hợp với dáng vẻ thấp thỏm, ánh mắt lúng túng, trông cô cứ như đang bị anh ép buộc đi xem mắt vậy.
Tào An rất rõ mình trông thế nào trong mắt người ngoài.
Nếu đã là do trời sinh, anh cũng chẳng định cố gắng che giấu. Hôn nhân là chuyện cả đời, không thể vì muốn lấy vợ mà cố tình biến mình thành một người khác.
Nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên.
— “Anh có cần em giúp gì không?” – Giang Đào hỏi.
— “Không cần đâu, để anh làm.”
Tào An từ chối, rồi gắp vài miếng thịt đặt lên vỉ nướng.
Giang Đào nhìn tay anh.
Với thân hình cao lớn rắn rỏi như thế, tay anh cũng vừa dài vừa chắc khỏe, làn da hơi ngăm, khớp xương rõ ràng, cảm giác rất có lực. Giang Đào thậm chí còn nghi ngờ — anh có thể bẻ cong cả cái kẹp inox này bằng tay không cũng nên.
Từ bé đến lớn, đây là lần đầu tiên cô gặp một người đàn ông “thực thể mạnh mẽ” đến vậy ngoài đời.
— “Em sợ anh, hay là vốn không giỏi giao tiếp?” – Tào An đột ngột hỏi, ngẩng đầu nhìn cô.
Giang Đào chợt nhận ra: anh càng trầm mặc, người ta càng căng thẳng. Nhưng anh vừa mở miệng, khí thế lại càng… áp đảo.
— “Chắc là… cả hai.” – Cô cầm ly nước chanh lên, uống một ngụm để làm dịu không khí.
— “Dì anh nói với em thế nào khi giới thiệu?”
Giang Đào suy nghĩ một chút, rồi thành thật:
— “Nói là anh học vấn cao, cao to, tính cách tốt.”
Còn những phần như “dáng người chuẩn khỏi chê” thì nói ra nghe ái muội quá. “Nhà cực kỳ giàu có” thì lại quá tục. Còn “ít nói nên chưa từng yêu” thì rõ ràng là cố che giấu gương mặt kiểu ông trùm này thôi.
Y tá trưởng đúng là hố người!
Tào An gật đầu, giọng bình thản:
— “Anh không dám tự nhận mình quá tốt, nhưng ít nhất chưa từng làm điều gì sai trái. Từ nhỏ đến giờ, vẫn sống đúng luật, không gây chuyện.”
Giang Đào khẽ gật đầu.
Dù y tá trưởng có “gài hàng”, cô vẫn tin người mà chị ấy giới thiệu chắc chắn không phải loại người… phạm pháp hay gì đó.
Tào An lật vài miếng thịt trên vỉ, đúng lúc điện thoại bên cạnh sáng lên.
Anh cầm máy, vừa áp tai nghe vừa tiếp tục chăm chú nướng thịt.
Giang Đào không nghe được đầu dây bên kia nói gì, chỉ nghe Tào An đáp lại rất ngắn gọn, nhưng lại khiến người khác nghe mà lạnh sống lưng:
— “Chôn xong chưa?”
— “Chiều nay anh qua, chuẩn bị mai phục sẵn.”
Giang Đào: …
Mấy bàn bên cạnh: …
Chôn? Mai phục?
Không phải là… cái mà tụi mình đang nghĩ đấy chứ?!
Ngay trong một nhà hàng công cộng, mà dám nói những câu như thế, chẳng lẽ thật sự là đại ca xã hội đen?!
Khu vực bàn vốn đã im ắng vì khí thế áp đảo của Tào An, giờ gần như rơi vào trạng thái đóng băng. Giang Đào còn nghe rõ tiếng một thực khách bàn bên… nuốt nước miếng.
Tào An cúp máy, vừa lúc thịt chín. Anh gắp mấy miếng bỏ vào đĩa của Giang Đào trước.
Cô cố gắng nặn ra một nụ cười lịch sự:
— “Cảm ơn anh.”
— “Không có gì.”
Mỗi lần anh nướng thịt đều làm luôn phần đủ cho cả hai, tránh phải khách sáo qua lại.
Nhưng Giang Đào ăn rất ít. Thấy anh lại chuẩn bị gắp thêm cho mình, cô vội đưa tay ra chắn:
— “Anh ăn đi. Em ăn đủ rồi. Lát nữa chỉ cần thêm chút cháo là được.”
Tào An nhìn cô:
— “Thật sự no rồi à?”
Giang Đào miễn cưỡng ngẩng lên, chạm mắt anh đúng một giây rồi vội vàng cúi xuống, lí nhí:
— “Thật mà.”
Tào An không hề miễn cưỡng, tất cả thịt nướng trên vỉ đều gắp về đĩa của mình.
Giang Đào thong thả húp cháo. Mỗi lần anh hỏi chuyện, cô đều mỉm cười đáp lại, nhưng tuyệt nhiên không chủ động mở lời.
Khi chuyển sang ăn trái cây, Tào An hỏi:
— “Chiều nay anh còn việc. Nhà em ở đâu? Để anh đưa về.”
— “Thôi không cần đâu ạ, em tự gọi xe là được. Cũng không xa lắm.” – Giang Đào vội vàng từ chối.
— “Việc của anh không gấp. Anh vẫn nên đưa em về thì hơn.”
— “Thật sự không cần đâu…”
Còn chưa kịp nói hết, cô đã bắt gặp ánh mắt kiên quyết đầy… áp lực của Tào An. Giang Đào đành thỏa hiệp:
— “Vậy… làm phiền anh vậy.”
Cô cắn một miếng dâu tây, âm thầm tự nhủ: Chỉ cần kiên trì thêm nửa tiếng nữa thôi! Chờ chia tay xong là giải thoát rồi!
Tới quầy thu ngân, Giang Đào cố lấy hết can đảm đề nghị:
— “Hay… mình chia đôi nhé?”
Tào An cúi đầu liếc nhìn cô.
Cô y tá nhỏ rũ mắt, khẩn trương đến mức như muốn đứng không vững.
Anh chỉ nói:
— “Để anh trả. Lúc khác gửi hóa đơn cho em.”
Giang Đào nhẹ nhàng thở ra.
Tào An đi đến quầy tính tiền. Nhân viên sau quầy đang nói chuyện thì im bặt, không khí lập tức đông cứng. Một bé học sinh đang định chạy vào, vừa nhìn thấy anh đã khựng lại, trốn tọt vào sau lưng bố mẹ.
Tào An dường như không để ý.
Nhưng Giang Đào nhìn rất rõ. Ai cũng e ngại anh, mà ánh mắt dành cho cô lại đầy khó hiểu, như đang não bổ ra cả trăm câu chuyện.
Ra khỏi nhà hàng, Giang Đào căng thẳng đi bên cạnh Tào An.
Dù trung tâm thương mại đông đúc, nhưng mỗi nơi anh đi qua, mọi người đều tự động nhường đường, như thể né tránh sát khí. Ai nấy đều nhìn cô – cô gái nhỏ ngoan ngoãn bên cạnh “lão đại” – bằng ánh mắt vừa tò mò vừa lo lắng.
Giang Đào: …
Không khí này… ngột ngạt thật sự luôn á.
— “Uống trà sữa không?” – Tào An chỉ vào một cửa tiệm gần đó.
— “Dạ… được ạ!” – Cô lập tức đồng ý, uống trà sữa thì còn tự nhiên hơn ngồi im chịu áp lực.
Vào tiệm trà sữa, khí thế của Tào An khiến cả quán bỗng im phăng phắc.
Giang Đào gọi một ly trà bưởi mật ong. Tào An thanh toán, còn anh thì không gọi gì cả.
— “Đợi khoảng mười phút nhé.” – Nhân viên nói.
Tào An đưa Giang Đào đến bàn hai người. Cô vừa ngồi xuống, anh cũng ngồi đối diện. Bàn nhỏ, không gian chật hẹp, chân anh dài đến mức phải duỗi sang hai bên, đầu gối cao hơn mặt bàn, còn thân trên thì vững chãi như có thể bao phủ toàn bộ người cô.
Lần đầu tiên, Giang Đào mới cảm nhận rõ… mình nhỏ bé đến vậy.
Cô quay đầu đi, giả vờ chăm chú nhìn nhân viên đang pha chế trà sữa.
Còn Tào An thì nhân cơ hội đó… quan sát cô.
Cô y tá nhỏ làn da trắng, má hơi phúng phính đỏ hồng, như trái đào non chín mọng. Dáng người không cao, cổ lại dài thon, sau tai phải có một nốt ruồi nhỏ đen nhánh.
Giang Đào có thể cảm nhận được ánh mắt anh vẫn luôn dừng lại trên mình.
Điều này khiến cô nhớ tới những lần xem mắt thất bại trước kia – tất cả đều là bên nam thích cô, còn cô thì không hề động lòng.
Cô rất sợ Tào An sẽ thích mình. Càng sợ anh không thể chấp nhận nếu bị cô từ chối.
Nếu anh cũng không thích mình… vậy thì càng tốt.
Trà sữa được mang ra, hai người cầm theo và đi thẳng xuống tầng hầm giữ xe.
Không gian yên tĩnh, từng chiếc xe đậu thẳng hàng, chỉ còn lại tiếng bước chân của hai người vang vọng trong gara.
Giang Đào gần như không rời môi khỏi ống hút, lấy trà sữa làm “bùa hộ mệnh”.
Tào An lấy chìa khóa, chiếc Jeep đen phía trước chớp đèn. Anh bước nhanh về trước, mở cửa ghế phụ, quay lại chờ cô.
Giang Đào hoàn toàn dựa vào “chống lưng” là y tá trưởng, mới dám bước tới:
— “Cảm ơn anh…”
Tào An đóng cửa cho cô, vòng sang bên ghế lái, thắt dây an toàn, hỏi:
— “Em ở khu nào?”
— “Phục Hưng Lộ, khu Hòa Bình.”
Anh nhập địa chỉ vào GPS.
Giang Đào nghĩ một chút, rồi giải thích:
— “Là nhà bà ngoại em. Ba mẹ em cũng ở đó sau khi kết hôn. Nhưng khi em ba tuổi, họ gặp tai nạn xe… nên em được bà nuôi từ nhỏ.”
Tào An liếc nhìn cô.
Cô nắm chặt tay:
— “Bà nuôi em rất vất vả. Em đã nghĩ rồi, sau này kết hôn, em sẽ đón bà về sống cùng, chăm bà dưỡng già.”
— “Nên làm vậy chứ. Em xuống ở cổng đông à?”
— “Dạ, cổng đông…”
Anh khởi động xe.
Giang Đào tựa vào ghế, lén nhìn sườn mặt Tào An.
Ba mươi tuổi, gương mặt anh nghiêm nghị, trầm mặc. Không biết có phải vì lời vừa rồi của cô khiến anh thấy khó chịu không.
Cô biết, chuyện đón bà ngoại về sống cùng chẳng phải điều đàn ông nào cũng chấp nhận được. Rất nhiều cặp vợ chồng trẻ còn không muốn ở chung với bố mẹ đôi bên, huống chi là bà ngoại.
Xe đi được một đoạn, gặp đèn đỏ. Tào An lại hỏi:
— “Trước đây em từng đi xem mắt chưa?”
Câu hỏi khiến Giang Đào giật mình như học sinh bị gọi tên giữa giờ kiểm tra:
— “Rồi ạ… khoảng sáu, bảy lần gì đó.”
— “Vì sao không thành?”
Giang Đào bối rối, rồi ngập ngừng nói:
— “Chắc… do họ không thích em. Làm y tá bận lắm, ca ngày ca đêm, nhất là ở khoa ngoại như em, bệnh nhân đông, không có thời gian hẹn hò…”
“Còn một lần, người ta biết em từng đặt ống tiểu cho bệnh nhân nam, rồi đột nhiên bảo… thấy không phù hợp.”
“Em cũng không giỏi gì cả. Không biết hát, không chơi game, không nấu ăn, cũng chẳng tham gia hoạt động gì. Có người cảm thấy em… vô vị.”
“Thêm nữa là chuyện bà ngoại… nhiều người xem đó là gánh nặng.”
Tào An chỉ ừ nhẹ một tiếng.
Đèn xanh, xe tiếp tục chạy.
Giang Đào nhìn cảnh vật lùi dần ngoài cửa sổ, lòng ngổn ngang.
Giá mà ngay từ đầu cô nói rõ hoàn cảnh, nhưng vì bị khí thế của anh làm cho hoảng loạn, nên mãi sau này mới kể ra hết.
Hai mươi phút sau, xe dừng ở cổng khu Hòa Bình.
Cô tháo dây an toàn. Tào An nhìn cô:
— “Chuyện ảnh chụp hôm trước… thật sự xin lỗi. Dì anh không nên giấu em.”
Giang Đào cười nhẹ:
— “Không sao. Thật ra… em cũng không nói thật với y tá trưởng.”
— “Về chuyện gì?”
Cô cúi đầu xấu hổ:
Nhưng Tào An chỉ bình thản:
— “Cũng bình thường thôi. Giờ sinh viên mà không yêu đương thì hơi lạ.”
Giang Đào không đoán được anh có để tâm hay không, đành gượng cười hỏi:
— “Anh thì sao? Trước đây từng quen ai chưa?”
— “Chưa. Hoàn cảnh đặc biệt. Vẫn luôn độc thân.”
Giang Đào: …
Tào An tiếp lời:
— “Hôm nay anh mời, anh không quen chia đôi hóa đơn. Vậy lần sau em mời lại anh nhé?”
Lần sau?
Giang Đào hoảng.
Cô đã nói rõ ràng thế rồi mà anh còn không chê?! Còn đòi gặp lại?!
Tào An vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng ấy, nhưng ánh mắt lại giống như… đang ép cô trả lời.
Giang Đào không chịu nổi áp lực đó, đành miễn cưỡng cười:
— “Dạ… được ạ.”
Không ổn! Thật sự không ổn! Nhưng cô không dám nói “không” thẳng vào mặt anh!
Tào An vẫn bình thản hỏi tiếp:
— “Khi nào em rảnh?”
— “Em… phải coi lại lịch trực. Bọn em trực ca luân phiên, ba ca xoay liên tục, đôi khi em cũng không nhớ nổi…”
— “Anh nhớ em từng nói, hôm nay và chủ nhật buổi trưa đều rảnh.”
— “… Đúng rồi. Suýt nữa thì em quên.”
Tào An tháo khoá xe, mở cửa ghế phụ cho cô, còn nghiêng đầu hỏi:
— “Vậy chủ nhật gặp nhé?”
Khoảng cách gần đến mức hơi thở như chạm vào nhau, Giang Đào gần như không thở nổi, chỉ biết… gật đầu lia lịa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
