Nhưng tôi không dễ dàng đầu hàng như vậy đâu.
Giờ này vẫn phải tin vào khoa học chứ.
Tôi nhanh chân đi mua tóc giả, mặc váy vợ tôi vào. Mấy năm nay để chuẩn bị mang thai, vợ tôi chăm chỉ dưỡng thân mình nên béo ra không ít, tôi cố gắng ních cũng mặc vừa đồ cô ấy.
Cứ như vậy, tôi giả thành vợ tôi đến bệnh viện, dùng thẻ cư dân của cô ấy đăng ký khám.
Để tránh nhiều người biết chuyện lại bàn tán, tôi không ngại chi tiền đăng ký hẳn số khám chuyên gia 300 tệ, ở đó chỉ có mình tôi là bệnh nhân.
"Tôi muốn khám xem tôi có thai chưa.."
Tôi xoắn xuýt trong lòng, tôi đâu cần biết mấy cái này nên chỉ chọn xét nghiệm máu thôi.
Dù sao tôi cũng không có tử cung, siêu âm làm gì?
Tôi đi trả tiền rồi lấy máu.
Thời gian chờ đợi là khoảnh khắc khó chịu nhất trong đời tôi.
Tới lúc lấy kết quả, tôi đưa đơn cho bác sĩ, cô mỉm cười nói với tôi: “Chúc mừng, cô đã có thai.”
Tôi như sét đánh ngang tai, đứng hình nhũn chân..
Tôi chửa thật à?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

