Về đến căn nhà trống trải, tôi bật đèn lên, một không gian yên tĩnh bao trùm.
Mồ hôi trên đầu anh ấy đều là do khóc mà ra, ướt sũng, trộn lẫn với nước mắt.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, tay đã nắm vào tay nắm cửa, đứng đờ ra đó.
Thấy tôi không để ý đến mình, anh khóc to hơn, giọng run rẩy: 'Anh muốn vợ, vợ ơi hu hu, anh muốn vợ của anh!'
Khi tôi vừa mở cửa, anh đã như con thú hoang lao vào, quen thuộc tìm kiếm môi lưỡi của tôi, kéo tay tôi đặt lên hông anh, rên rỉ: 'Vợ ơi, ôm anh, vợ, muốn ôm...'
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

