Triệu Miêu Phượng kéo tay cô ta, cười nói: "Biết mà, biết mà, chị Hồng, bây giờ Giang Mộ đã làm lại cuộc đời rồi! Chị cứ yên tâm đi, em ấy đã cam đoan với em là chắc chắn sẽ làm việc chăm chỉ, tuyệt không lười biếng."
"Chị à, đúng lúc chị đang thiếu người, cứ để em ấy làm vài ngày xem có hợp hay không." Cô ấy đẩy Lâm Giang Mộ một cái.
Lâm Giang Mộ lập tức hiểu ra, nhìn Ngưu Xuyên Hồng một cách chân thành, nói to: "Chị Hồng! Chắc chắn em sẽ làm việc chăm chỉ, mong chị tin em một lần!"
Ngưu Xuyên Hồng nhìn thấy ánh mắt của Lâm Giang Mộ, ngập ngừng mười mấy giây, cuối cùng cũng xuôi: "Cô tới đây làm ba ngày trước đã, không làm nổi thì bước. Tôi cảnh cáo trước đấy nhé, nếu không làm được thì không lấy được một xu nào đâu."
"Chắc chắn rồi."
Còn chưa nói xong, cô đã nhận được ánh mắt kinh ngạc của hai người còn lại kèm theo sự oán trách của con trai Ngưu Xuyên Hồng: "Mẹ, chẳng phải cô này biết chữ sao? Mẹ còn gọi con ra làm gì..."
"Giang Mộ, em từng học chữ sao?" Triệu Miêu Phượng hỏi cô.
Hệ thống bắt đầu kêu gào: "Ký chủ, chẳng phải tôi đã bảo cô chú ý rồi sao! Giang Mộ chưa từng đi học, là một người phụ nữ dốt đặc cán mai, ít học, cực kỳ ngu si, sao cô lại bị lộ nhanh thế này..."
Lâm Giang Mộ phớt lờ giọng nói trong đầu, mỉm cười giải thích với hai người: "Bình thường em thích đọc ít sách, nhìn thấy từ điển nên tự học bậy một ít thôi."
Ánh mắt của bà chủ đã thay đổi, đưa tay vỗ vào đầu con trai: "Lượng, con nhìn con đi, cô này chưa từng đi học, tự học còn biết được nhiều chữ hơn con đấy. Con còn không biết xấu hổ, ngày nào cũng xem TV, sớm muộn gì cũng có ngày hỏng mắt cho xem!"
"Vâng, vâng, mẹ à! Con đi vào đây."
Cuối cùng vẫn là con trai của Ngưu Xuyên Hồng viết xong bản hợp đồng lao động đơn sơ để Lâm Giang Mộ ấn vào một dấu tay đỏ chót.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

