Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Làm sao mà không đỏ cho được? Tạ Thừa Phong đang trốn trong chăn của ta, tên cuồng si này thỉnh thoảng lại hôn lên bụng ta, thậm chí còn xuống thấp hơn nữa——
Ngón chân ta không khỏi co lại, nắm chặt góc chăn, giả vờ ho khan vài tiếng: "Khụ khụ khụ khụ—"
Chu Như Hải bị tiếng ho của ta làm giật mình, cúi đầu đi tới, khuyên Lục Cửu Tư ra cửa:
"Hoàng thượng, cẩn thận lây bệnh."
Lục Cửu Tư lại nhíu mày, ngồi xuống cạnh mép giường:
"Bị bệnh sao không mời thái y đến xem?"
Hắn ngồi quá gần, ta không dám động đậy, Tạ Thừa Phong cũng không dám làm loạn.
Vì quá căng thẳng, má ta đỏ bừng, trên trán còn lấm tấm mồ hôi, trong mắt toàn là nước.
Lục Cửu Tư có chút ngẩn ngơ.
Hắn đưa tay vuốt ve má ta, ngón tay cái đặt lên môi ta.
Trong mắt là vẻ kinh diễm thoáng qua.
Ta biết, ta lại khơi gợi tâm tư của hắn rồi.
Trước đây, Lục Cửu Tư thích nhất ta bộ dạng này.
Có lẽ vì Vương phi quanh năm bệnh tật, sắc mặt lúc nào cũng tái nhợt như ma, Lục Cửu Tư nói, hắn thích nhất nhìn thấy dáng vẻ tươi tắn của ta.
Hắn thích đôi má ửng hồng của ta.
Đuôi mắt như hoa đào nở rộ, khiến người ta say đắm.
Lục Cửu Tư không kìm được, dùng ngón tay cái vuốt ve đôi môi đỏ mọng của ta:
"Như nhi, nàng vẫn dễ dàng thẹn thùng như vậy."
Vừa nói, ánh mắt hắn lưu luyến trên môi ta.
Lục Cửu Tư tưởng rằng, nước mắt trong mắt ta là vì sự đụng chạm của hắn mà sinh ra vẻ quyến rũ.
Nhưng hắn không biết, tất cả đều là vì Tạ Thừa Phong.
Tạ Thừa Phong vẫn còn ở dưới thân ta. Nếu lúc này Lục Cửu Tư mà hôn xuống, ắt hẳn vô cùng kích thích. Ta nhanh chóng nghiêng đầu, dùng tay che chặt miệng: "Hoàng thượng, thiếp mắc phong hàn rất nặng, người vẫn nên tránh xa thiếp một chút."
Lục Cửu Tư rời đi, lãnh cung vốn im ắng bỗng trở nên náo nhiệt. Cung nhân, phi tần ai nấy đều hâm mộ ta được trọng ân sủng, người người chen chúc muốn làm thân, Trần Tường hết sức tận tụy canh giữ ở cửa:
"Lệ phi nương nương vẫn còn đang bệnh, tranh giành gì chứ? Đợi chiều nay thu dọn đồ đạc xong, có khối thời gian để từ biệt với các ngươi!"
Hắn giang hai tay, xua đuổi như ruồi muỗi, chẳng mấy chốc, trong sân chỉ còn lại tiếng tuyết rơi xào xạc.
Ta dùng chân đá Tạ Thừa Phong: "Này, người ta đi rồi, đừng giả chết nữa."
Tạ Thừa Phong vẫn không nhúc nhích. Ta giật mình. Chăn dày như vậy, hắn trốn trong đó lâu như thế, chẳng lẽ bị ngạt chết rồi?
Ta chẳng màng đến cái lạnh trên người, đang định vén chăn lên, thì một bàn tay siết chặt lấy eo ta. Giọng nói trầm thấp của Tạ Thừa Phong truyền đến từ phía sau:
"Trần Như... nàng còn muốn đi cùng ta không?"
Âm sắc khàn khàn, còn mang theo chút run rẩy khó nhận ra, bàn tay ôm eo ta cũng vô thức run nhẹ. Tạ Thừa Phong đang sợ hãi. Ta bị ý nghĩ này làm cho thích thú. Ai có thể ngờ được, Cẩm y vệ Chỉ huy sứ đại nhân, người giết người như ngóe, trời không sợ đất không sợ, vậy mà cũng có lúc sợ hãi!
Tạ Thừa Phong vốn là một viên mãnh tướng trong quân Hà Tây. Bốn năm trước, hắn đại phá quân Đột Quyết, toàn diệt chủ lực hơn tám vạn người, bắt sống cả Khả Hãn của chúng. Đột Quyết tháo chạy xa, Hà Tây không còn chiến sự. Mang theo chiến công lừng lẫy này, Tạ Thừa Phong dẫn quân trở về, bá tánh trong thành nghênh đón hắn, gần như chật kín cả con phố Trường An. Ngay cả ta ở trong cung cũng nghe được sự huy hoàng ngày hôm đó.
Lúc ấy, Lý Viện đã được phong làm Quý phi, Lục Cửu Tư dẫn nàng ta, đích thân ra tận cổng thành nghênh đón đại quân, hàng chục cung nhân đi theo hầu hạ. Trở về, đám cung nữ ấy như phát cuồng, nói cả đời chưa từng thấy nam nhân nào oai phong hơn Tạ tướng quân. Lý Viện cũng đến khoe khoang với ta, hôm đó kim qua thiết mã, tám ngàn tinh binh chỉnh tề vào thành, những chiến mã Hà Tây, cao lớn hùng tráng, tiếng vó ngựa đều nhịp nhàng đến từng phân. Bá tánh ai nấy đều sững sờ.
Nói rồi nói, Lý Viện ngây người nhìn hoa đào ngoài cửa sổ. "Muội chưa gặp Tạ tướng quân phải không? Hắn còn trẻ như vậy, huyền giáp minh quang, khí chất ngời ngời..."
Ta kinh ngạc liếc nhìn nàng ta. Lý Viện thần sắc ngẩn ngơ, khóe miệng hơi cong lên, ánh mắt như có xuân tình. Ta lấy tay che miệng, khẽ cười: "Lý quý phi, chẳng lẽ đã phải lòng Tạ tướng quân rồi sao?"
Lý Viện giật mình, mặt mày đỏ bừng: "Muội nói bậy bạ gì đó!"
Nàng ta càng phản ứng mạnh, ta càng chắc chắn, ta đã đoán đúng. Ta cũng không khỏi có chút tò mò về Tạ Thừa Phong. Lý Viện là con gái Thừa tướng, ông ngoại nàng ta lại là đại nho nổi tiếng đương triều, đào lý khắp thiên hạ, được xem là trụ cột trong giới thanh lưu, người này, xưa nay luôn mắt cao hơn đầu. Chỉ gặp một lần, vậy mà đã động lòng, Tạ Thừa Phong kia, chẳng lẽ có ba đầu sáu tay sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)