Cửa chống trộm màu xanh lục trốc sơn trắng trước mắt khép lại Cam Điềm nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lúc.
Cô sợ việc Phong Cảnh Hàng và người nhà họ Tống đã đầu tư vào cuộc phẫu thuật này sẽ tìm thấy nơi này.
Bởi vì cha nuôi của nguyên chủ vì để trốn nợ ông ta vẫn luôn che giấu dấu vết của chính mình, thường xuyên đổi chỗ ở để người ta không biết ông ta đang ở nơi nào, vì để không bị truy đuổi ngược xuôi ngay cả di động ông ta cũng không cần.
Nguyên chủ có dùng di động nhưng tất cả đồ đạt của cô đều bị bỏ lại ở phòng thí nghiệm, quần áo túi xách di động bao gồm cả thẻ ngân hàng chứa số tiền 5 triệu.
Cam Điềm không định lấy điện thoại và thẻ ngân hàng, trả lại cho nhà họ tống 5 triệu, cô không thể làm loại chuyện trở thành chim hoàng yến của mấy vị giám đốc.
Còn về phần 5 triệu lúc trước coi như là thù lao cho nguyên chủ vì phải trở thành chuột bạch cho cuộc phẫu thuật thẩm mỹ này.
Dù sao cô cũng không còn số tiền đó nữa. Dùng ngón chân để nghĩ cũng biết khẳng định là số tiền đó đã bị cha nuôi của nguyên chủ cờ bạc gần hết.
Cam Điềm dựa vào bàn làm việc nghỉ ngơi một lúc rồi lăn vào trong phòng.
Căn nhà này rất nhỏ tổng cộng chỉ có 30 m vuông, có một phòng vệ sinh một phòng khách, phòng khách cũng là phòng bếp và phòng ngủ.
Lúc trước nguyên chủ ở trong ký túc xá dành cho công nhân may mặc nên không thường xuyên trở về nhà, sau khi về chỉ ngủ dưới đất trong phòng khách.
Trong phòng khách không có sofa và mấy thứ như tivi chỉ có một cái bàn nhỏ, hai cái sofa và hai cái ghế gấp nhỏ, sau đó là một cái bàn làm việc củ kỹ đầy vết cắt và một cái ghế dựa.
Phòng ngủ chỉ có một chiếc giường, một cái tủ quần áo đơn giản. Quần áo bị vứt lung tung giống như bãi rác.
Điều kiện dừng chân rất kém cõi nhưng có thể được sưởi ấm là Cam Điềm đã cảm thấy rất đủ rồi. Trước đây khi đào mộ bọn cô đều ngủ ở ngoài trời, môi trường thật sự rất tệ.
Một người dám mạo hiểm ngoài dã ngoại cũng là một người rất giỏi việc sinh tồn người đó sẽ không quan tâm chỗ ở của mình trông như thế nào, chẳng qua là cơ thể này quá mức kén chọn, trên giường mà không có nệm sẽ không thể thích ứng được.
Ngủ không được bao lâu là phải xoay người một cái, cả người bị cọ đến mức xương cốt đau ê ẩm.
Ngủ tiếp không được bao lâu Cam Điềm không thèm nằm nữa.
Cô ôm chăn nửa ngồi nửa nằm dựa vào sau lưng, nhắm mắt nghỉ ngơi chờ La Suy Tử mua lẩu về.
Sau khi Cam Điềm chạy trốn khỏi biệt thự giữa lưng chừng núi được nửa tiếng, Phong Cảnh Hàng ở dưới thảm sofa trong phòng sách cũng từ từ tỉnh lại.
Anh tỉnh lại nhíu mày một cái sau đó lập tức bùng nổ, khó thở tới mức suýt chút nữa là đã c hết bất đắc kỳ tử.
Vừa rồi người phụ nữ triền miên với anh đã không còn ở đây nữa, còn anh thì trần như nhộng nằm trên mặt đất chỉ có tây trang che từ phần eo đến đùi của chính mình.
Áo sơ mi cũng không thấy đâu. Anh hừ nhẹ một tiếng rồi chống tay ngồi dậy khỏi mặt đất nhặt quần của mình rồi tròng lên.
Anh kìm nén sự tức giận trong lòng mà đi tắm rửa thay quần áo khôi phục bộ dạng nhẹ nhàng, khoan khoái, đứng đắn nhưng sự tức giận vẫn còn đè nặng dưới đáy lòng.
Phong Cảnh Hàng bước xuống lầu vào phòng khách gọi tất cả tài xế bảo mẫu quản gia người làm vườn người canh cửa trong nhà vào đứng thành một hàng. Anh trầm giọng hỏi với ánh mắt dữ tợn: “Người phụ nữ kia đâu rồi?”.
Tất cả mọi người nghe ngây ngốc cúi đầu dùng ánh mắt anh nhìn tôi tôi nhìn xem anh.
Dì bảo mẫu lên tiếng trước giọng nói có chút lắp bắp ‘đi.. đi mất rồi”.
Nắm tay đặt trên tay vịn sofa bỗng siết chặt, đốt ngón tay trở nên trắng bệch, anh tiếp tục hỏi với vẻ dữ tợn “Ai cho cô ta đi.”
Câu nói này càng làm mọi người ngẩn ra. Người canh cửa thứ nhất nói:
“Cần giữ lại ạ.”
Mọi người cho rằng Đại Thiếu Gia Phong là anh sẽ không chạm vào phụ nữ, cho dù có chạm vào thì cũng sẽ để người phụ nữ đó qua đêm ở nhà, cũng sẽ không phái xe riêng đưa tước người. Chẳng lẽ không phải à.
Phong Cảnh Hàng tức giận đến mức giữa mày đau nhức, anh giơ tay xoa bóp vài cái, đè cơn tức giận trong lòng xuống.
Tuy rằng vừa rồi khitriền miên anh cũng có chủ động nhưng làm xong đã bị người phụ nữ nhìn trông yếu ớt đó c hém ngất xỉu bây giờ trong lòng vẫn cảm thấy nghẹn khuất vô cùng, có một loại cảm giác bị người ta chà đạp, cảm thấy chính mình đã ngủ với người phụ nữ đó.
A, không thể chịu đựng được mà.
Anh không có tra hỏi, bây giờ làm khó những người trong nhà này cũng không ý nghĩa vì thế chính mình phải nuốt cảm giác nhục nhã xuống.
Anh thở một hơi thật sâu ném ra một câu cho mấy người đang xếp thành hàng “Cút”.
Cút là được rồi, mọi người thở vào nhẹ nhõm, từng người một bước ra khỏi phòng khách, ngay cả đầu cũng không quay lại nhìn phía sau.
Sau khi đuổi bảo mẫu, tài xế, người làm vườn, người canh cửa trong nhà đi Phong Cảnh Hàng đặt nắm tay lên tay vịn sofa, giận được một lúc anh cầm di động trên bàn trà gọi điện thoại cho trợ lý của chính mình.
Điện thoại vừa có người nghe là anh đã nói bằng giọng nói lạnh sống lưng:
“Người mà nhà họ Tống đưa tới đã chạy mất, lập tức điều tra cho tôi biết rốt cuộc chuyện này là chuyện như thế nào. Còn nữa bảo bọn họ sau này đừng đưa mấy thứ lung tung đến chỗ của tôi, cũng đừng khiêu khích sự kiên nhẫn của tôi.”
Nói xong không đợi trợ lý trả lời điện thoại anh đã cúp máy rồi ném di động lên trên bàn trà.
Gần như cắn nứt hàm răng của chính mình, Phong Cảnh Hàng anh lại ngủ với một phụ nữ, anh không thể nói ra, chết cũng không thể để người khác biết anh vẫn còn muốn giữ thể.
Còn về phần cô Hai Tống nói tặng cho anh một món quà, rõ ràng là đồ chó má, có thú cưng dịu dàng ngoan ngoãn đáng yêu tay trói gà không chặt có thể dùng một tay chém anh không, tin cô ta mới là lạ.
Quả thật là tổ dự án đã tạo ra cô gái có bộ dạng xinh đẹp, trí lực cũng giảm xuống, mất bộ phận nhân cách độc lập và năng lực tự hỏi, tính cách diu ngoan không biết giận, tuyệt đối là một thú cưng rất ngoan, nói cách khác cô không thể nào làm Phong Cảnh Hàng tức giận như vậy được.
Vì để tạo bất ngờ cho Phong Cảnh Hàng, trợ lý không nói món quà đó là gì cho Phong Cảnh Hàng biết, chỉ nói độ hoàn mỹ và đặc tính của cô nhưng bây giờ mọi chuyện giống như lệch khỏi quỹ đạo, thậm chí xảy ra hiệu quả ngược lại.
Sau lưng cậu ta chảy ra mồ hôi lạnh, cậu ta nhíu mày ổn định cảm xúc, cầm di động lên gọi điện thoại cho cô Hai tống.
Cô Hai Tống nghe nói Cam Điềm Điềm đã chạy mất mày cũng nhíu lại, vẻ mặt tràn đầy sự không thể tin.
Cô ta tận mắt nhìn thấy cuộc phẫu thuật rất thành công. Sau khi thành công sửa lại thể chất, trạng thái của Cam Điềm Điềm rất đúng với mong muốn, không có biểu hiện khác thường.
Theo lẽ thường mà nói thì tính cách sẽ không thể thay đổi. Trước khi Cam Điềm Điềm chạy trốn, giữa cô và Phong Cảnh Hàng đã xảy ra chuyện gì không có ai biết cả.
Đương nhiên là trợ lý cũng không thể dò hỏi Phong Cảnh Hàng, vừa nghe đã biết anh đang ở trong trạng thái tức giận.
Nếu tiếp tục chọc giận anh thì không phải đang tìm chết à. Cho nên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì cậu ta cũng không có cách nói với cô Hai Tống.
Bây giờ chỉ có thể dò hỏi cô Hai Tống có phải phẫu thuật đã xảy ra vấn đề không.
Nghĩ tới nghĩ lui cũng không có khả năng xảy ra vấn đề về những mặt khác nhưng nguyên nhân cụ thể phải bắt người đã chạy trốn về kiểm tra thì mới có thể biết được.
Sau khi không thể tìm ra nguyên nhân với trợ lý, cô Hai sống chỉ có thể vận dụng nhân lực ra ngoài tìm người.
Cần phải tìm được người dù sao dự này cũng bỏ ra rất nhiều tiền. Mà thật ra lúc này cô Hai Tống đã không còn hứng thú với Cam Điềm Điềm, người phụ nữ này chọc giận Phong Cảnh Hàng, Phong Cảnh Hàng không còn khả năng muốn cô nữa nên cô cũng đã mất giá trị lợi dụng.
Kế hoạch bỏ nhiều tâm sức như vậy lại bị thất bại cô Hai Tống rất ảo não, cô ta dùng một chân đá vào trên bàn trà, đá bay dép lê.
Một người đàn ông tóc còn hơi ướt mặc áo tắm dài màu vàng bước từ trên cầu thang xuống thuận tay nhặt dép lê lên rồi bước đến bên cạnh cô Hai Tống giúp cô ta mang dép lê sau đó kéo cô ta vào một góc sofa. Anh ta mỉm cười hỏi: “Cục cưng làm sao vậy?”.
Cô hai Tống vừa nhìn thấy người đàn ông thì tâm trạng lập tức tốt lên đặc biệt là loại cảm giác vụng trộm này làm cô ta cảm thấy vô cùng kích thích. Cô ta nâng cánh tay mềm mại cuốn lấy cổ người đàn ông, đứng dậy nhìn vào đôi mắt người đàn ông với khoảng cách rất gần “Tâm trạng không tốt lắm, anh có thể làm em vui không?”.
Người đàn ông mỉm cười phối hợp với bầu không khí, anh ta kéo áo tắm dài của cô ta ra vùi đầu vào trong: “Đương nhiên là được.”
Cô Hai Tống Cảm thấy ngứa nên cười ra tiếng sau đó cắn môi dưới rên rỉ, ánh mắt mê ly, ôm chặt đầu người đàn ông đè chặt anh ta trong lòng ngực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)