"Bông Gòn, tung thêm một phát Sóng An Ủi cho con rồng nhỏ này đi."
"Gòn gòn." Một con sủng thú màu hồng đội mũ y tá bước lên. Nó có thân hình tròn vo, toàn thân phủ một lớp lông tơ màu hồng phấn. Hai tay nhỏ xíu chắp lại, ngưng tụ ra những gợn sóng năng lượng màu hồng.
Rồng nhỏ thấy thế càng hung dữ hơn, rõ ràng nó vẫn còn cay cú vụ bị cưỡng chế "an ủi" lúc trước. Nó toan mở miệng, ánh đỏ trong cổ họng lập lòe.
"Bác sĩ ơi, lúc trước nó bị rắn độc cắn, nọc độc đã thải ra hết chưa ạ? Liệu có để lại di chứng gì không?"
Bác sĩ nhìn rồng nhỏ đang ngoan ngoãn để cô gái tùy ý sờ mó, hoàn toàn không thấy dáng vẻ gặp ai cũng cắn lúc nãy đâu nữa.
"Yên tâm, bác đã dùng kỹ năng chữa trị cho nó ngay lập tức rồi. Nọc độc của Rắn Bóng Ma rất nguy hiểm với sủng thú thường, nhưng với sủng thú hệ Rồng có thể chất mạnh mẽ thì chỉ cần ngủ sâu ba bốn ngày là có thể phân giải và đào thải hết độc tố."
Ngủ... ngủ một giấc là khỏi á?
Nhớ lại chuyện xảy ra trước đó, vẻ mặt Tần Dao bắt đầu trở nên mất tự nhiên.
"Có điều." Bác sĩ nói tiếp: "Ở cái nơi như Bí cảnh, nếu thật sự cứ ngủ li bì thì..."
Ông không nói hết câu, dù sao Tần Dao còn nhỏ, lại vừa thoát khỏi nơi nguy hiểm đó.
"Được rồi cháu gái, con rồng nhỏ của cháu không có vấn đề gì lớn đâu. Nếu thật sự không yên tâm thì lát nữa cháu có thể đưa nó đi kiểm tra tổng quát."
Bác sĩ lại giơ bốn ngón tay lên lắc lắc: "Giờ vấn đề của cháu mới nghiêm trọng hơn đây này. Có chỗ nào khó chịu nhất định phải nói ngay với bác nhé. Nào, nói cho bác biết đây là số mấy?"
Tần Dao nhìn vị bác sĩ với vẻ mặt nghiêm túc: "Đây là số bốn ạ."
Trả lời xong, cô ngồi thẳng dậy, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: "Bác sĩ, nếu cháu nói... thế giới cháu sống không hề có Ngự thú hay Sủng thú, không có bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào, tất cả mọi người đều là người bình thường, thì bác nghĩ sao ạ?"
Nhìn khuôn mặt tái nhợt yếu ớt của Tần Dao, bác sĩ cũng nghiêm túc, thậm chí là ngưng trọng hẳn lên: "Bác sẽ nghĩ rằng chấn thương não của cháu nghiêm trọng hơn bác dự đoán."
Rất nhanh sau đó, Tần Dao bị đưa đi làm đủ loại kiểm tra. Vì rồng nhỏ nhất quyết không chịu rời xa cô nên nó cũng được bế theo.
Thấy bác sĩ vẫn đang tích cực thêm các hạng mục kiểm tra vào danh sách, Tần Dao không nhịn được lên tiếng: "Bác sĩ ơi, cháu là trẻ mồ côi, cháu không có tiền đâu ạ."
"Yên tâm, cháu không phải trả tiền." Bác sĩ đầu cũng không ngẩng lên: "Cháu chưa đủ mười lăm tuổi, bị thương do vô tình lọt vào khe nứt Bí cảnh, trường hợp này Chính phủ sẽ chi trả toàn bộ viện phí."
Tần Dao buột miệng: "Khe nứt Bí cảnh?"
Bác sĩ khựng bút, soạt soạt viết thêm vài dòng vào bệnh án, rồi lại thêm hai mục kiểm tra nữa, giải thích: "Nói đơn giản thì khe nứt Bí cảnh là lối ra vào Bí cảnh xuất hiện ngẫu nhiên và tồn tại trong thời gian ngắn. Khi khe nứt xuất hiện, sủng thú hoang dã sẽ chạy ra quấy nhiễu xã hội loài người, thỉnh thoảng cũng có người hoặc sủng thú bị hút vào trong đó, nhưng trường hợp này rất hiếm gặp."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

