"Cố Thành..."
"Miên Miên, sau khi xong việc anh thề nói hết cho em không giấu giếm bất cứ thứ gì."
Cố Thành phản xạ rất nhanh giơ tay thề thốt, cười giảng hòa. Anh không có ý giấu Mộc Miên, chỉ là muốn cho cô từ từ biết từng chuyện, từng chuyện về bản thân mình. Mộc Miên gật đầu không hỏi gì thêm, nghe anh nói vậy cô tạm chấp nhận.
Vang lên một tiếng, cửa thang máy mở ra, Cố Thành nắm tay Mộc Miên đi về hướng phía phòng làm việc lớn. Anh đặt tay lên tay nắm cửa, chậm rãi đẩy ra.
"Sao hỏi anh câu này? Tất nhiên em phải ở bên anh, cưới anh, làm vợ anh, làm người phụ nữ của anh, và... sinh cho anh thêm mấy cục cưng nữa."
"Khụ... ai, ai nói em sẽ sinh chứ?"
"Thế em có sinh cục cưng cho anh không?"
"Anh đừng làm càn nữa mà, Cố Thành, nhột em."
"Em không trả lời, anh sẽ không dừng tay."
Mộc Miên cười muốn rách cả miệng, mà Cố Thành vẫn không có dấu hiệu chịu ngừng. Người đàn ông này nhiều lúc cũng trẻ con quá đấy. Mộc Miên bặm môi, đành đầu hàng chịu thua, cô hít thở sâu cười duyên gật đầu.
"Được! Được, em sinh, anh muốn mấy cục cưng."
Cố Thành nghe xong liền dừng tay, nét mặt giả vờ nghiêm nghị suy ngẫm, rồi đột ngột nói ra một câu làm mặt Mộc Miên càng đỏ.
"Anh muốn cả một đội bóng."
Một đội bóng? Cố Thành, cái đồ tham lam này, lấy sức đâu mà sinh cho anh ngần ấy chứ?
Mộc Miên thầm than trong lòng, cô vung tay đánh vào người anh một cái, phụng mặt trách móc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)