Quá Khứ Của Cố Thành
"Nghĩa trang, nơi mẹ và em gái anh yên nghỉ."
Mộc Miên bần thần, nơi khóe miệng hơi hé mở, cô đưa mắt nhìn anh. Mặc dù lúc trên đường đi, Mộc Miên cũng có suy nghĩ đến trường hợp này nhưng khi nghe, trông thấy tận mắt, thú thực Mộc Miên có chút bàng hoàng. Cố Thành thấy người cô đờ đẫn, không nói được câu nào liền cười nhẹ xoa xoa đầu cô khẽ nói.
"Vào thôi."
Anh mở cửa xuống xe, chu đáo vòng qua mở cửa cho Mộc Miên, rồi lấy bánh và hoa xong. Anh nắm chặt tay cô dẫn vào. Nghĩa trang này rất lớn, sạch sẽ, khang trang. Vào thêm chút nữa một ngôi mộ nằm cách biệt với phía ngoài, Cố Thành bỗng nhiên dừng lại. Cô thấy tâm trạng anh có vẻ nặng nề, anh chậm rãi đặt bó hoa và bánh xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

