Cố Thành nhướm mày, đứng ngây ngốc, tại sao anh phải chê bai cô chứ? Có vẻ hôm nay cô nhóc đang có tâm sự, Cố Thành xoay người tiện tay kéo cô lại ôm chặt vào lòng, cả khuôn mặt Mộc Miên vùi sâu trong vòm ngực rắn chắc ấm áp, cảm nhận rõ được từng nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh, cả mùi hương nam tính thuộc về riêng anh, rất dễ chịu, cằm Cố Thành khẽ chống lên đỉnh đầu cô, nhẹ giọng hỏi.
"Hả? Con...con trai anh?"
Mộc Miên giật mình, thẫn thờ nhìn chằm chằm Cố Thành, khuôn mặt hoảng hốt, cô há hốc miệng lắp bắp hỏi. Trông bộ dạng đó của Mộc Miên khiến Cố Thành không nhịn được mà bật cười, anh thấp giọng đáp.
"Em tin không?"
Nhất thời Mộc Miên không biết phải trả lời thế như thế nào. Cố Thành cong môi mỉm cười cúi đầu khẽ hôn lên trán Bắp một cái đầy yêu thương lẩm bẩm một câu, thanh âm rất nhỏ nhưng đủ để lọt vào tai cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)