Cố Thành giang hai tay chờ đợi, nét mặt vô cùng ôn nhu, hiền lành, dịu dàng, Miên chầm chậm đưa Bắp cho Cố Thành. Dù sao Miên cũng đang bận, rất nhiều văn kiện cô cần phải xem qua, để Bắp ở với bác sĩ Cố, Miên sẽ rảnh được một chút thời gian. Miên ngập ngừng, nhờ vả.
"Vậy...anh chăm con giúp em một lúc nha."
"Con vốn đã xem anh như người nhà, con ở cùng anh lúc nào cũng ngoan nên em cứ yên tâm."
Mộc Miên nghe xong liền khựng lại mở to đôi mắt, câu nói của Cố Thành sao nghe ám muội vậy. Mộc Miên cười cười, giả vờ như chưa nghe thấy gì, đột nhiên một bàn tay của anh áp vào má Miên, ngón cái nhẹ nhàng xoa xoa lên làn da mịn màng trắng hồng, Mộc Miên đứng thẫn người với hành động đó.
Cảm giác hơi ấm trong lòng bàn tay của bác sĩ Cố lan tỏa khắp bên mặt cô, đôi mắt thâm tình của Cố Thành nhìn thẳng vào mắt cô. Trong chốc lát ở ngực Mộc Miên len lỏi một cảm xúc khác thường, nhịp tim cũng theo đó mà đập loạn xạ.
Bầu không khí trong phòng nặng trĩu, đầy mờ ám.
Bất ngờ điện thoại Mộc Miên đỗ chuông, Miên giật mình vội lấy lại điềm tĩnh lùi lại phía sau cố tình né bàn tay ấm áp ấy. Cố Thành khe khẽ cười, trông thấy gò má Mộc Miên phiếm hồng, Cố Thành biết cô đang ngại nên cũng thu lại bàn tay, không dám ghẹo thêm, anh nhẹ giọng:
"Em làm việc đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



