Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngọc Quý Trong Tay Chương 1: Mở Đầu

Cài Đặt

Chương 1: Mở Đầu

Năm Vĩnh Định, Thái tử Tần Thần vừa tròn năm tuổi. Khi ấy, ngài dâng lên Hoàng đế một cuốn Giang Sơn sách luận. Lời lẽ sắc sảo, ý tứ thấu triệt, khiến cả triều đình kinh ngạc. Ngay cả Thái phó cũng không tiếc lời khen ngợi.

Cùng năm đó, Tuyên Đế ghé thăm phủ Thừa tướng. Vừa gặp đích nữ nhà thừa tướng, ngài đã đem lòng say mê. Chẳng bao lâu sau, nàng được phong làm Quý phi, trở thành bậc phi tần được sủng ái nhất chốn hậu cung.

Thế nhưng chỉ ít lâu sau, phủ Thừa tướng dâng tấu vạch trần cả nhà phủ Quốc Cữu cấu kết với địch bán nước. Chứng cứ rành rành, không thể chối cãi. Chính cung Hoàng hậu vì không chịu nổi nỗi nhục, đã treo cổ tự vẫn.

Trong triều, gương mặt khôi ngô của Tuyên Đế phủ một tầng u ám. Ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống đám triều thần quỳ phía dưới.

Giọng nói trầm thấp, chẳng nặng chẳng nhẹ vang lên: "Các khanh đang xem thường ý chỉ của trẫm sao? Hay các khanh cảm thấy trẫm xử trí chưa công bằng?"

Lời vừa dứt, mấy vị đại thần nhìn nhau, mặt lộ vẻ do dự. Nhưng không ai dám bước lên. Việc này quá lớn, cơn giận của Hoàng đế, bọn họ đã từng chứng kiến. Nếu tùy tiện mở lời, e rằng cũng không giữ được mạng.

Không gian lặng như tờ, Tuyên Đế thấy vậy, sắc mặt dịu đi đôi phần, vừa định lên tiếng thì chợt thấy một bóng khoác quan bào bước ra. Nam Dương Vương lạnh lùng đi đến.

Nam Dương Vương vừa cất lời tất cả triều thần trộm nhìn sang. Ai cũng biết Nam Dương Vương có quan hệ không tầm thường với phủ Quốc Cữu, lại từng là sư phụ của Hoàng đế, chỉ mong lần này có thể cân nhắc cẩn trọng.

Tuyên Đế hơi nheo mắt, phất tay ra hiệu cho hắn lên tiếng.

Nam Dương Vương giọng trầm ổn, chắp tay nói: "Bẩm Hoàng thượng, vi thần tuy biết tội trạng của phủ Quốc Cữu đã rõ ràng. Nhưng việc này không liên quan đến Hoàng hậu và Thái tử. Hoàng hậu từ khi vào cung luôn tận tâm hầu hạ Hoàng thượng, quản lý hậu cung chu toàn. Nay người đã tự vẫn, thần mong Hoàng thượng niệm tình mà tha cho Thái tử."

Lời vừa thốt ra, cả triều đình im bặt. Ai cũng biết Nam Dương Vương cuối cùng vẫn là muốn cầu xin cho thái tử.

Tuyên Đế khẽ nhướng mày, nhàn nhạt cười: "Vương phủ các người xưa nay trung thành tận tụy, chẳng phải ghét nhất bọn bán nước hay sao? Thế nào? Giờ lại muốn cầu tình cho phủ Quốc công?"

Nam Dương Vương điềm tĩnh đáp:

"Về công, phủ Quốc Cữu đã nhiều đời tận trung với triều đình. Đến tột cùng là phản bội thật hay bị hãm hại, Hoàng thượng hẳn rõ hơn thần. Về tư, Thái tử từ khi còn nhỏ đã tài hoa xuất chúng, phong thái hơn người. Dù sau này bất kỳ vị hoàng tử nào cũng khó sánh bằng, kể cả hoàng tử do Quý phi nương nương sinh ra."

Lời còn chưa dứt, Tuyên Đế đã đập mạnh xuống bàn, giận dữ quát: "Làm càn! Ngươi đang ám chỉ trẫm cố tình bôi nhọ phủ Quốc Cữu?"

Nam Dương Vương vẫn đứng thẳng, không chút nao núng, giọng nói vang vọng, từng lời từng chữ đầy khí phách:

"Thần không dám, chỉ là phủ Quốc Cữu vốn là danh gia vọng tộc trăm năm của triều ta. Thần chỉ muốn hỏi Hoàng thượng một câu, rốt cuộc là phủ Quốc Cữu thật sự không thể dung tha, hay Hoàng thượng đã vì Quý phi mà mất đi sự sáng suốt?"

Quân thần đối đầu căng thẳng.

Các đại thần còn lại chỉ hận không thể tìm một khe đất mà chui xuống.

Bọn họ vốn không muốn tin vậy, nhưng sự sủng ái mà Hoàng thượng dành cho Quý phi đã đến mức mê muội, không ai dám động đến vị nương nương này dù chỉ một chút.

Huống hồ, chuyện này vốn do chính phủ Thừa tướng khơi mào trước.

Sau một hồi im lặng, Tuyên Đế dời ánh mắt đi nơi khác.

Nhiều năm ngồi trên ngai vàng, ngài đã sớm quên mất thuở xưa phủ Nam Dương Vương và phủ Quốc Cữu từng dốc sức giúp ngài lên ngôi thế nào.

Nam Dương Vương khẽ cúi mi, chưa kịp suy nghĩ nhiều thì giọng nói lạnh lùng của Hoàng đế đã vang lên: "Trẫm nhớ ái khanh có một tiểu nữ nhi vừa tròn tháng?"

Lưng Nam Dương Vương bỗng chốc lạnh toát.

Ánh mắt hắn lập tức trở nên sắc lạnh.

Hoàng đế đang lấy con gái hắn ra để uy hiếp!

Nhìn vẻ mặt hắn, Tuyên Đế hài lòng cười, chậm rãi nói tiếp:

"Quý phi từng nói nàng rất mong có một đứa con gái. Nếu như Nam Dương Vương nguyện ý..."

Quý phi thủ đoạn thế nào, Nam Dương Vương không phải chưa từng chứng kiến.

Con gái hắn chỉ vừa mới chào đời chưa lâu.

Gương mặt hắn tái xanh.

Một hồi lâu, hắn khẽ cong lưng, quỳ xuống, từng chữ từng câu nặng như đá tảng:

Tuyên Đế lúc này mới lộ ra vẻ hài lòng, chậm rãi cất giọng: "Truyền ý chỉ của trẫm, Nam Dương Vương phạm tội khi quân, ăn nói hàm hồ. Nhưng xét công lao năm xưa, trẫm đặc biệt khoan hồng, phạt bổng một năm, đóng cửa suy ngẫm một tháng."

"Thần tạ ơn hoàng thượng."

Nam Dương Vương siết chặt nắm tay.

Sớm biết có ngày này, năm đó hắn đã không nên để đế vương tham dự yến tiệc mừng xuân của phủ Thừa tướng.

Quả thực quá đỗi hoang đường.

Cơn giận của thiên tử, không ai dám can gián.

Cuối cùng, cả tộc Hoàng hậu bị lưu đày ra biên cương.

Cùng lúc, Nam Dương Vương phủ nhận nuôi một nghĩa tử.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc