Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghe nói khoảng thời gian trước và sau khi Vinh Hi Quận chúa cập kê, trong kinh đột nhiên có không ít nhà truyền ra tin vui, lang quân nhà nào đó đính hôn với quý nữ nhà ai, chuyện tốt tới gần.
Khoảng thời gian đó cũng là thời điểm các phủ trong kinh thành tổ chức thưởng hoa yến, xuân nhật yến thường xuyên nhất.
Khang Định Trưởng công chúa dù có cưng chiều con gái cũng biết đức hạnh của con gái mình không được người ta ưa thích. Tuy rằng tức giận nhưng cũng không tiện cưỡng cầu, càng không muốn vì gả con gái mà tùy tiện tìm cho nàng ấy một lang quân không như ý.
Cho nên bà liền đưa mắt nhìn ra ngoài kinh thành, giống như những sĩ tử trẻ tuổi vào kinh đi thi, hoặc là lang quân từ nơi khác theo cha vào kinh, thư sinh du học đến kinh thành... đều thành công lọt vào tầm mắt của bà.
Mãi đến gần đây mẫu thân lại thúc giục nàng ấy, thậm chí đã lên tiếng, nàng ấy đành phải cầm danh sách mẫu thân sai người chuẩn bị, tùy tiện chỉ vào một lang quân, quyết định đi xem một chút.
"Ta vừa mới cập kê, hôn sự cũng không phải gấp như vậy." Vinh Hi Quận chúa oán giận nói, "Nhưng mẹ ta nói, nhi lang tốt không đợi người chọn, chỉ có người tranh nhau đoạt, nếu không kịp thời ra tay, lỡ như lang quân tốt bị người cướp đi, còn lại đều là dưa vẹo táo nứt, đến lúc đó có mà khóc..."
Sở Ngọc Mạo vừa ăn điểm tâm vừa gật đầu: "Ừm ừm ừm, Công chúa nói rất có lý."
Nhà nào yêu thương con gái đều sẽ bắt đầu tìm kiếm lang quân thích hợp trước khi con gái cập kê, chờ sau khi cập kê liền có thể đính hôn, chuẩn bị thêm khoảng một năm là có thể xuất giá.
Bằng không nếu như ra tay muộn, lang quân ưu tú bị người khác chọn đi mất, bản thân lại không muốn tạm bợ, cứ kéo dài như vậy thành gái lỡ thì, đến lúc đó không thể kén cá chọn canh, tương lai gả cho kẻ như thế nào thật đúng là khó mà nói, chẳng phải là sẽ bị lỡ dở cả đời sao?
"Nào có lý gì?" Vinh Hi Quận chúa là người có suy nghĩ riêng, liếc nàng một cái: "Trước kia không phải ngươi nói, nếu không tìm thấy lang quân tuổi tác tương đương thì có thể tìm đệ đệ sao? Chờ sau khi ta lớn tuổi, tìm không thấy người cùng lứa, ta còn có thể tìm người nhỏ tuổi hơn, chờ bọn họ lớn lên, người để chọn cũng không ít, căn bản không cần gấp."
Tuổi vừa phải không tìm được, vậy thì thả lỏng yêu cầu một chút, tìm người nhỏ tuổi hơn mình, chờ bọn họ lớn lên.
Tục ngữ nói, nữ lớn hơn ba ôm gạch vàng, lớn hơn bốn năm tuổi không tính là gì, lớn hơn mười tuổi cũng vẫn đẹp.
Không có đạo lý lão nam nhân năm sáu mươi tuổi đều có thể cưới tiểu cô nương đôi mươi, nữ nhân lớn tuổi chẳng lẽ không thể gả cho lang quân tuấn tú tuổi đôi mươi sao?
Sở Ngọc Mạo nghe vậy, ôm hộp thức ăn nói: "Lời này của ngươi ngàn vạn lần đừng nói với Công chúa, nếu không Công chúa sẽ giận ta đó."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









