Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngọc Mạo Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Sau một trận mưa thu, trong viện Ngô Đồng lá vàng rụng đầy, tiết trời ngày một lạnh hơn.

Đây đã là lần thứ ba trong hôm nay nàng ấy tới gọi, hai lần trước đều không gọi được người dậy, nếu để cô nương ngủ tiếp, đi trễ thì Vương phi thấy sẽ không vui.

Trong vương phủ ai mà không biết, Vương phi không mấy hài lòng với vị con dâu tương lai đang ở nhờ vương phủ này, chỉ là ngại hôn ước này do đích thân Nam Dương Vương Thái phi định ra nên không tiện nói gì.

Nếu Sở Ngọc Mạo chỉ đơn thuần là vị khách quý tạm trú trong phủ, Vương phi cũng chẳng nói gì, đằng này lại là cô nương có hôn ước với nhi tử Triệu Nhương, yêu cầu tự nhiên phải khác.

Sở Ngọc Mạo khó khăn mở mắt, khuôn mặt trắng nõn như ngọc từ trong chăn ló ra, đôi mắt hơi híp, giọng nói mang theo ý xuân mềm mại, làm nũng nói: "Cầm Âm tốt, ta muốn ngủ thêm một khắc nữa."

"Người đã ngủ thêm hai khắc rồi." Cầm Âm bất đắc dĩ nói, lúc trước tới gọi nàng, nàng toàn nói ngủ thêm một khắc.

Mà nàng ấy cũng không chịu được cô nương làm nũng, không cách nào hạ quyết tâm được.

Cầm Âm đưa tay đỡ nàng dậy, miệng cằn nhằn: "Cô nương, nô tỳ biết người mệt mỏi, nhưng người thật sự không thể ngủ tiếp, hay là lát nữa về rồi ngủ bù."

Sở Ngọc Mạo chật vật ngồi dậy, mái tóc đen dài xõa xuống, hơn phân nửa rũ ở trước ngực, một ít trượt vào vạt áo trắng nõn, làm nổi bật một đoạn da thịt trong suốt mịn màng, dung nhan ấy kiều diễm trắng trẻo, lông mày thanh tú uyển chuyển, hệt như người làm từ ngọc, khiến Cầm Âm vốn nóng tính cũng không nhịn được mà nhẹ tay lại.

Đám nha hoàn bưng dụng cụ rửa mặt đi vào, Họa Ý đứng bên cạnh đắp chiếc khăn đã vắt ráo lên mặt Sở Ngọc Mạo, rửa mặt cho nàng.

Sở Ngọc Mạo hơi ngẩng mặt lên, hỏi: "Mấy giờ rồi?"

"Còn hai khắc nữa là đến giờ Mão ạ."

"Muộn thế rồi sao?" Sở Ngọc Mạo giật nảy mình, sau đó lại trấn tĩnh: "Không sao, giờ Mão nhất định có thể tới Thọ An Đường."

Khăn ấm đắp mặt, động tác của Họa Ý rất nhẹ nhàng, lau kỹ khuôn mặt nàng một lượt, cuối cùng cũng khiến Sở Ngọc Mạo tỉnh táo vài phần.

Nàng xuống giường, để nha hoàn thay y phục, tinh thần vẫn chưa phấn chấn, thỉnh thoảng lại ngáp dài.

Thấy nàng mệt mỏi như vậy, Cầm Âm hỏi: "Hôm qua cô nương ngủ lúc mấy giờ vậy?"

Đêm qua trực đêm là Họa Ý, Họa Ý rụt rè nói: "Ừm, khoảng chừng giờ Tý." Thật ra đã gần canh bốn, nhưng nàng ấy không dám nói.

"Muộn như vậy?" Cầm Âm giật mình: "Cô nương đã viết bao nhiêu chữ lớn?" Thuận miệng hỏi thêm một câu: "Liệu đã viết xong hết chữ lớn chưa?"

"Cũng, cũng không viết bao nhiêu." Họa Ý đầy vẻ áy náy, nhỏ giọng nói: "Cô nương sau đó cùng nô tỳ đánh cờ."

Thần sắc Cầm Âm thoáng trống rỗng, chần chừ nhìn về phía Sở Ngọc Mạo đang híp mắt ngủ gật, lo lắng nói: "Cô nương, chữ lớn của người chưa viết xong, e là Thế tử gia trở về sẽ..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc