Những vụn giấy rơi lả tả xuống đất.
“Không, anh không cho phép!”
Anh gào lên như dã thú, “Em không thể ly hôn với anh!”
“Em đã không còn thích anh nữa rồi, Mạc Thiệu Khiêm.” Đồng Khiết thở ra một hơi, “Ba năm rồi, anh cứ luôn như vậy, em không sưởi ấm được trái tim anh, có lẽ trái tim anh vốn được làm bằng đá.”
“Đồng Khiết, anh biết sai rồi, em đừng đi có được không? Anh thề anh sẽ đối tốt với em, về sau nhất định sẽ đối tốt với em mà!”
Đồng Khiết cười gượng, “Mạc Thiệu Khiêm, anh đừng coi em như con ngốc. Tối qua còn chỉ vào mặt em lạnh mặt nói em hám của, em không xứng so sánh với Đồng Tinh Nguyệt, hôm nay lại tới nói với em không muốn để em đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


