Đồng Tinh Nguyệt mặc một chiếc váy màu trắng, đứng trước gương, ngắm nhìn bản thân một hồi.
Người phụ nữ trong gương thanh thuần, ngọt ngào, đẹp đẽ, cười nhẹ một cái liền có thể lấy được lòng thương hại của những người xung quanh.
Bố Đồng ca ngợi nói: “Không hổ là con gái của bố, xinh đẹp như vậy.”
“Như vậy được chưa? Liệu có giản dị quá không?” Đồng Tinh Nguyệt căng thẳng nói.
“Không đâu, như vậy là vừa đẹp!”
Bố Đồng khoát tay, mặt trịnh trọng, “Lần này là công tử nhà tài phiệt Ngôn thị mời con đi ăn tối, tuy nói là con phải biểu hiện thật tốt nhưng phải tìm đúng phương hướng! Hào môn đỉnh cấp như tài phiệt Ngôn thị, muốn loại phụ nữ nào mà không có? Kiểu con gái một hờ hững, dửng dưng như con, mới thể khiến Ngôn Thuần mắt sáng lên!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


