Mạc Thiệu Khiêm không ngủ được, dứt khoát rời giường xử lý công vụ, hy vọng sau khi giải phóng được hết những tinh lực dư thừa này thì có thể buồn ngủ.
Nhưng cho đến khi trời sáng, mắt anh vẫn thao láo, cả người như một pho tượng khô héo, không có sức sống vậy.
Mạc Thiệu Khiêm hít sâu một hơi, lấy điện thoại gọi cho Dung Thâm.
Lần trước hai người suýt cãi nhau, sau đó thì rơi vào chiến tranh lạnh.
Người Mạc Thiệu Khiêm có thể tìm lúc này cũng chỉ có Dung Thâm mà thôi, cho nên anh đã chủ động nhận thua. Khoảnh khắc điện thoại được nhận, anh mở miệng: “Dung Thâm, xin lỗi, trước kia tôi đã hiểu lầm cậu rồi.”
Dung Thâm vừa sáng sớm bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, vừa nhìn phát hiện ra là cái tên Mạc Thiệu Khiêm này thì bụng đầy oán khí bỗng chốc tiêu tán hết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


