Dung Thâm ngơ mất 2 giây, khó tin mà cao giọng nói: “Mạc Thiệu Khiêm, có phải cậu điên rồi không? Tôi lớn lên với cậu từ nhỏ, cậu thấy tôi có giống người sẽ mang chuyện này ra đùa không?!”
“Dung Thâm, tôi không tin người như cô ấy mà lại tìm đến cái chết.”
Mạc Thiệu Khiêm hừ lạnh một tiếng, “Cô ấy yêu tôi như vậy, không ngại nhốt tôi bên mình ba năm. Không chừng đây lại là trò mới gì đó. Tôi không tin cô ấy tự sát!”
“Lời tôi nói đều là thật!” Dung Thâm nghiến răng nghiến lợi nói, “Cậu không tin… Thôi bỏ đi… Ôi, tôi có khuyên cậu thì cậu cũng không nghe. Tùy cậu đấy!”
Anh ấy cũng có tính khí nóng nảy của đại thiếu gia mà. Nửa đêm nửa hôm bị gọi dậy làm việc, có lòng tốt tìm người giúp mà Mạc Thiệu Khiêm còn không thấy biết ơn, nghĩ anh ấy nhận được lợi ích từ Đồng Khiết để rồi hùa vào bịa chuyện lừa mình?!
Dung Thâm tức đến nỗi muốn cúp điện thoại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


