Lâm thị từng câu từng chữ cân nhắc lời của nữ nhi, mỗi một câu đều lật đi lật lại suy lượng.
Bà vốn không phải là phụ nhân tầm thường, kiến thức và nhãn giới đều mạnh hơn nữ tử khuê các bình thường.
Nghĩ đến những ngày tháng mình gả vào Tô gia, đột nhiên liền cảm thấy nữ nhi nói có đạo lý.
Tuy quy túc không giống với đại đa số nữ tử, nhưng lại có thể sống tùy ý sái thoát hơn đại đa số người.
Chỉ là nữ nhi mới mười lăm tuổi, nếu như sau này gặp được ý trung nhân hợp tâm ý thì phải làm sao?
Thôi vậy, thật sự có ngày đó, bà lại thay nữ nhi trù mưu là được rồi.
Nghĩ đến đây, Lâm thị ngẩng đầu cười nói: “Vậy thì chiều theo ý ngươi, may mà Thẩm gia lão phu nhân nhân hậu, cũng sẽ không làm khó ngươi. Đời người sống một kiếp không dễ dàng, ngươi muốn làm gì thì cứ làm.”
“Nương bản sự khác thì không có, bảo hộ ngươi một đời y thực vô ưu vẫn là có thể.”
Tô Thanh Dư đột nhiên liền đỏ hoe hốc mắt, kiếp trước nếu như mẫu thân còn...
Nàng nhích người lại, nép vào bên cạnh Lâm thị: “Nương, người ngày mai liền đi ôn tuyền trang tử ở, ta lại đến chỗ biểu ca mượn một đại phu đến trang tử an thai cho người.”
Lâm thị quay đầu sủng nịch nhìn nàng: “Ngươi trăm ngày sau xuất giá, ta vẫn là ở nhà giúp ngươi lo liệu những chuyện này đi.”
Tô Thanh Dư lắc đầu nói: “Không cần, cũng không phải gả cho người sống, không có nhiều phồn văn nhục tiết như vậy. Mẫu thân an tâm dưỡng thai sinh hạ đích tử, mới là chuyện quan trọng nhất trước mắt.”
“Lại nói... trong phủ này ngộ nhỡ có người muốn hại nương thì làm sao?”
Hai mẫu nữ đang nói chuyện, đại nha hoàn Bạch Lộ bước vào.
“Phu nhân, bữa tối đã bày xong rồi, có thể dùng bữa rồi.”
Lâm thị hỏi: “Đã làm món ăn đại tiểu thư thích chưa? Cá cháy và gà xào hạt thông đã làm chưa?”
Tô Thanh Dư vội nói: “Nương, trăm ngày này ta ăn chay.” Lại phân phó Bạch Lộ: “Bảo nhà bếp xào cho ta một đĩa mầm cải vàng tẩm mật, lại trộn một đĩa măng yến, đừng cho mỡ lợn.”
“Ngày mai ta đưa nương đến trang tử, ngày mốt là thất đầu của Thẩm tam gia, ta còn phải đến Hộ Quốc tự làm cho ngài ấy một hồi pháp sự.”
Pháp sự thất đầu Thẩm gia cũng sẽ làm, nàng chỉ tận tâm ý của mình là được. Chiếm vị trí phu nhân của ngài ấy, chung quy cũng phải làm chút gì đó.
Lâm thị tán thưởng nói: “Ngươi làm như vậy là đúng, nếu đã đưa ra quyết định, những gì nên gánh vác thì phải gánh vác.”
Đợi đến khi Tô Thanh Dư bồi tiếp Lâm thị dùng xong bữa, trở về Bích Thủy các, đã là đầu giờ Hợi rồi.
Đại nha hoàn Hổ Phách chưởng quản trang sức và tiểu khố phòng, tới giúp Tô Thanh Dư tháo thoa hoàn.
Tô Thanh Dư nhạt nhẽo liếc nàng ta một cái, đột nhiên mở miệng hỏi: “Quyển tự thiếp cô bản của Nhan Chân Khanh mà đại biểu ca đưa tới tháng trước đâu? Lấy ra ta xem.”
Hổ Phách sửng sốt, sau đó nói: “Hồi bẩm tiểu thư, quyển tự thiếp đó đã bị biểu tiểu thư mượn đi rồi.”
Tô Thanh Dư sắc mặt trầm xuống, vừa đối gương trái phải nhìn ngắm búi tóc, vừa hỏi: “Chuyện này ngươi đã hỏi ta chưa?”
Lại hừ lạnh một tiếng: “Mượn? Trình Như Cẩm ả mượn đồ của ta, đã từng trả lại chưa?”
Mà nàng lúc đó cảm thấy Trình Như Cẩm và biểu cô mẫu đều là người thật lòng đối xử tốt với nàng, liền cũng nhắm mắt làm ngơ.
Nàng nhớ trước khi xuất giá kiếp trước, Hổ Phách đã bị Trình Như Cẩm xin đi hầu hạ rồi.
Bây giờ xem ra, nha đầu này tám phần là sớm đã có nhị tâm rồi, hoặc cũng có thể là muốn tả hữu phùng nguyên.
Tô Thanh Dư đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Hổ Phách.
“Phàm là đồ vật cho biểu tiểu thư mượn, đều viết ra cho ta.”
Trong lúc Hổ Phách đi viết danh sách, nàng tự tay đốt đàn hương, làn khói màu lam nhạt nhè nhẹ bay lên, khiến người ta ngưng thần tĩnh khí.
Trân Châu bưng trà nóng và trái cây bước vào, Tô Thanh Dư ở bên ngoài lăn lộn một hồi, quả thực vừa mệt vừa rã rời.
Nhón lấy một miếng bánh vừng, cắn một miếng nhỏ, lại uống một ngụm trà nóng.
Sau đó nhíu mày nhìn về phía chén trà: “Đây không phải Tử Duẩn?”
Trà Tô Thanh Dư thích nhất là Cố Chử Tử Duẩn, nước trà trong vắt mùi vị cam thuần.
Nhưng chén trà trong tay này...
Liền nghe Trân Châu thấp giọng nói: “Tiểu thư, đây là Thai Vương Cúc, giải hỏa.”
Tô Thanh Dư dở khóc dở cười, nha đầu này sẽ không tưởng rằng nàng là cứng miệng nhưng trong lòng đau khổ chứ?
“Đổi Tử Duẩn tới đây, thứ này ta uống không quen.”
Trân Châu thấy thế dọn chén trà xuống, quay người đi ra ngoài.
Tô Thanh Dư lau tay, nhìn về phía Hổ Phách đang cầm tờ giấy đi tới.
“Đều viết rõ ràng rồi chứ?”
Hổ Phách vội vàng đáp: “Đều viết rõ ràng rồi.”
Tô Thanh Dư nhận lấy tờ giấy kia, nhìn một lượt.
Hộp pháp lam bấm chỉ, kim trâm cánh hoa mai khảm mã não, loa đại từ hải ngoại tới, trâm mắt mèo, tự thiếp của Nhan Chân Khanh, y thư cô bản của tiền triều...
Lâm lâm tổng tổng, gần hai mươi món.
Nàng xem xong đặt tờ giấy sang một bên, lạnh lùng nhìn Hổ Phách.
“Ngươi và biểu tiểu thư, còn có chuyện gì khác không? Ta chỉ hỏi ngươi lần này, ngươi tốt nhất là thành thật nói ra.”
Hổ Phách vội vàng lắc đầu: “Không có, nô tỳ và biểu tiểu thư không có qua lại lén lút. Chỉ là...”
“Chỉ là cái gì?” Tô Thanh Dư lạnh giọng truy hỏi.
Hổ Phách hít sâu một hơi, nói: “Đại nha hoàn Ngọc Tú bên cạnh biểu tiểu thư thường xuyên đến tìm nô tỳ, có lúc sẽ nghe ngóng chuyện của tiểu thư. Vì mỗi lần nàng ta đến đều mang theo đồ ăn, có lúc còn tặng ta trang sức. Nô tỳ ngại ngùng, có thể... có thể đã nói một số chuyện không nên nói.”
Tô Thanh Dư trầm ngâm không nói gì, Mã Não lại mở miệng trước: “Sao ngươi có thể làm ra chuyện như vậy? Tiểu thư đối xử với ngươi không bạc, ngày thường viện chúng ta ban thưởng cũng không ít. Năm ngoái lão tử nương của ngươi bệnh, vẫn là tiểu thư giúp đỡ mời đại phu bốc thuốc.”
Mã Não tính tình nóng nảy, nói chuyện sảng khoái không lưu tình diện.
“Ngươi đều nói những gì rồi?” Tô Thanh Dư thanh lãnh thanh âm hỏi.
Trân Châu đổi Cố Chử Tử Duẩn nóng tám phần lên, Tô Thanh Dư bưng chén trà, nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn dây leo hoa sen trên đó.
Hổ Phách nhớ lại một chút, nói: “Có hai lần tiểu thư hẹn Thẩm tiểu thư đi hoa hội, nàng ta hỏi khi nào đi, đều có những ai các loại.”
“Còn có chính là nghe ngóng tiểu thư ngày thường nói gì, đều đang làm gì. Đa số ta đều qua loa tắc trách cho qua, nàng ta hỏi nhiều rồi, ta mới đáp lại hai câu.”
Tô Thanh Dư rũ thấp mi mắt, nhớ tới cảnh tượng hai lần trước hẹn Thẩm Nguyệt đi tham gia hoa hội, hai lần đó Trình Như Cẩm đều tìm cớ đi theo, Thẩm Chiêu cũng đi.
Khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười lạnh, biểu muội tựa như bạch liên hoa, thật đúng là tâm tư thâm trầm.
“Hổ Phách, ta lại cho ngươi một cơ hội nữa. Sau này người trong viện biểu tiểu thư qua lại với ngươi, ngươi cứ bình thường trò chuyện với bọn họ. Bọn họ nói gì, hỏi gì, đều đến chi tiết hồi bẩm ta.”
“Ngươi là gia sinh tử trong phủ, phụ mẫu, thúc thúc thẩm tử đều làm việc trong phủ. Nếu như để ta phát hiện ngươi phản bội ta, cả nhà các ngươi đều không được chết tử tế, nhớ kỹ chưa?”
Câu cuối cùng, khí thế đột ngột tăng lên. Hổ Phách theo bản năng rụt cổ lại: “Nô tỳ nhớ kỹ rồi, đa tạ tiểu thư khoan thứ, nô tỳ sau này đều nghe theo tiểu thư.”
Tô Thanh Dư nhàn nhạt ừ một tiếng, liền cho nàng ta lui xuống.
Địa long của Bích Thủy các đốt rất vượng, Tô Thanh Dư thay một bộ trường quần màu tố nhã mặc nhà, trên đầu cắm nghiêng một cây trâm điểm thúy, đi đến thư phòng ở Đông thứ gian.
Ánh sáng của đèn lồng bát giác linh lung chiếu lên mặt Tô Thanh Dư, nửa sáng nửa tối.
Lúc này, nàng đang chuyên tâm trí chí chép “Vãng Sinh Kinh”.
Trân Châu thấy đã canh ba rồi, tiểu thư vẫn chưa có ý định nghỉ ngơi, liền tiến lên nhẹ giọng khuyên nhủ: “Tiểu thư, hay là ngày mai hẵng viết đi? Không còn sớm nữa.”
Tô Thanh Dư lúc này lại không có một chút buồn ngủ nào, kinh văn này chép chép, đầu óc vậy mà lại đặc biệt thanh tỉnh.
Trân Châu thấy khuyên không được, lại lo lắng nàng đói, liền đi tiểu trù phòng nấu một bát cháo rau, cho Tô Thanh Dư làm bữa khuya.
Các viện của Tô gia đều có tiểu trù phòng, tiểu trù phòng của lão phu nhân và Lâm thị, là có thể làm món ăn lớn. Tiểu trù phòng của mấy vị tiểu thư thiếu gia, thì chỉ dùng để nấu bữa khuya, cũng không phân bổ bà tử chuyên môn, đều là nha hoàn tự mình làm.
Tô Thanh Dư đột nhiên ngửi thấy một trận mùi thơm, lúc này mới cảm thấy đói. Một bát cháo rau xuống bụng, mí mắt liền bắt đầu đánh nhau, vội vàng đi rửa mặt, nằm lên giường liền ngủ thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau, Tô Thanh Dư bị Trân Châu gọi tỉnh: “Tiểu thư, nên dậy rồi, hôm nay phải đưa phu nhân đến ôn tuyền trang tử.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)