Thật sự có chuyện sắp xảy ra?
Viên Cẩm y vệ đứng ngoài cửa nhìn phương trượng nhảy lên nhảy xuống quanh Thiên Đỉnh mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Hắn còn tưởng vị cao tăng đã lo lắng đến mức tẩu hỏa nhập ma, bèn hắng giọng, dè dặt gọi:
"Đại sư..."
"Mau vào cung bẩm báo bệ hạ."
Phương trượng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nặng nề:
"Xảy ra chuyện rồi... Chuyện lớn rồi!"
***
Cùng lúc đó, trong hoàng cung.
Đám tiểu thái giám trong cung đều lấy làm lạ.
Ngày thường hiếm khi thấy nhiều Ngự Lâm quân và Cẩm y vệ như vậy. Hôm qua vừa nghe tin bệ hạ mừng có hoàng tử, hôm nay vốn còn mong được ban thưởng ít bạc, ai ngờ tiền thưởng chẳng thấy đâu, ngược lại trong cung lại xuất hiện nhiều binh lính hơn hẳn.
"Tiểu hoàng tử vừa mới chào đời, vậy mà đã làm náo loạn cả bầu không khí yên bình trong hoàng cung rồi."
Đám thái giám không nhịn được, khe khẽ buông vài câu bàn tán.
Vừa buông vài câu bàn tán, nhưng bị mấy tên Cẩm y vệ lườm cho một cái, đám thái giám lập tức ngoan ngoãn ai làm việc nấy.
Lúc này, hoàng cung đã bị Ngự Lâm quân bao vây kín từ trong ra ngoài. Mọi lối ra vào đều do Cẩm y vệ canh giữ nghiêm ngặt, ngay cả trên nóc các cung điện cũng mai phục hơn hai mươi đại nội mật thám.
Trong khi đó, hoàng đế đang cử hành tế lễ trong Thái Miếu để tạ ơn trời ban long tử.
Bên trong Linh Hư Cung – nơi đặt linh vị tổ tiên – trên bốn bức tường vẫn gắn đầy những thẻ bình an đã rút trong những năm trước. Khung cảnh bên trong vẫn yên bình như cũ, hoàn toàn trái ngược với bầu không khí binh hoang mã loạn bên ngoài.
Thế nhưng hôm nay, quỳ trước cửa điện không chỉ có viên Cẩm y vệ phụ trách nhận thẻ xăm, mà còn có cả Quốc sư đương triều.
Hai người không biết phải mở lời thế nào, chỉ biết ôm chặt thẻ xăm Đại Hung, bị hai đại nội mật thám ép quỳ sát xuống đất, run rẩy như sàng.
"Truyền chỉ."
Hoàng đế cắm nén thiên niên hương vừa được châm vào lư hương. Vẻ ôn hòa, bình tĩnh thường ngày lập tức lan tỏa khắp nơi.
"Phương trượng Tịnh Thông Tự thất đức, ban chết."
"Tăng chúng Tịnh Thông Tự hộ quốc bất lực, nhưng niệm tình nhiều năm tụng kinh cầu phúc cho triều đình, miễn tội chết, lưu đày toàn bộ."
"Ngoài ra, lập tức tuyển chọn một vị cao tăng đắc đạo trong thiên hạ đến trụ trì Tịnh Thông Tự, tiếp quản chức phương trượng, tiếp tục cầu phúc cho quốc gia."
Người nhận lệnh lập tức vội vã lui ra.
Quốc sư nghe xong gần như mềm nhũn cả người. Ngay cả viên Cẩm y vệ đang quỳ dưới đất cũng là võ tướng từng trải, vậy mà lúc này nếu không nghiến răng cố gắng chống đỡ, e rằng đã ngất xỉu từ lâu.
Hoàng đế bước ra, thản nhiên nhận lấy thẻ xăm, nhưng không hề nổi trận lôi đình như mọi người tưởng. Trái lại, trên gương mặt còn thoáng hiện vài phần hứng thú.
"Đứng dậy đi. Chuyện này không liên quan đến hai khanh."
Hai người ngoài miệng liên tục nhận tội đáng chết, nhưng vẫn không dám đứng lên.
Hai người quỳ dưới đất mồ hôi chảy ròng ròng, vừa rơi xuống đất đã nhanh chóng bốc hơi. Dẫu vậy, cả hai không dám lau, cũng không dám tự ý đứng dậy.
Không lâu sau, người lĩnh chỉ trở về, quỳ xuống bẩm báo kết quả thi hành. Từ trong Linh Hư Cung, giọng nói của hoàng đế chậm rãi vang ra:
"Trước khi phương trượng viên tịch, có để lại di ngôn gì không?"
"Bẩm bệ hạ." Người kia cung kính đáp.
"Thiên địa vẫn thái bình... dường như không phải điềm báo thiên tai nhân họa."
"Trước đó, phương trượng từng nhập định thông linh, nói rằng e có người muốn gây bất lợi cho long thể của bệ hạ."
"Ý ngươi là thích khách sao?"
Hoàng đế khẽ nhướng mày, tỏ vẻ không cho là đúng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

