Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lâm Chu khẽ gật đầu coi như lời từ biệt, xe của cô cũng sắp tới rồi. Cô vừa định quay đi thì cổ tay bị Cố Minh Hiên nắm lại. Cô hơi khó chịu, “Cố tổng có ý gì đây?”
Họ chỉ mới gặp lần đầu tiên mà nhỉ? Trong buổi tiệc rượu, cô cũng chẳng làm gì lố lăng. Sao lại nghĩ cô là loại con gái dễ dãi, muốn nắm tay là nắm?
“Trợ lý Lâm không biết tôi sao?” Cố Minh Hiên buông tay ra, đây cũng là điều khiến anh thắc mắc cả tối nay. Nếu Lâm Chu gặp anh, hẳn phải ngạc nhiên giống anh chứ, thế mà cả buổi tối cô vẫn bình tĩnh, không hề lộ chút cảm xúc nào.
Anh cười cười, “Chỉ hỏi bâng quơ thôi.”
Anh nhìn cổ tay Lâm Chu, giải thích, “Thấy cổ tay cô toàn xương, tay tôi tự nhiên cồn cào, không kiềm chế được nên nắm thử xem có cứng không.”
Lâm Chu mà tin lời giải thích này thì quả là lạ đời.
“Vậy thì tốt. Tôi đi trước, chúc Cố tổng ngủ ngon.” Ấn tượng của cô về Cố Minh Hiên rất tệ, đúng kiểu trăng hoa.
Xe của Vương Bằng tới, Cố Minh Hiên bước đôi chân dài vào trong xe, ra lệnh, “Bảo khách sạn Thái Nhạc kiểm tra xem hôm tôi rời đi, Lâm Chu có ở đó không.”
Vương Bằng không hiểu nhưng vẫn làm theo.
Nếu là trước kia, Cố Minh Hiên muốn kiểm tra hồ sơ khách sạn e rằng khó, nhưng bây giờ anh là phó tổng công ty Hòa Phong, việc này trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Rất nhanh, bên khách sạn trả lời, đêm đó Lâm Chu quả thật có ở khách sạn Thái Nhạc, và còn ở ngay phòng đối diện anh: phòng 3868.
Đến lúc này, Cố Minh Hiên càng chắc chắn người phụ nữ hôm đó chính là Lâm Chu, nhưng Lâm Chu lại hoàn toàn quên anh. “Cũng thú vị đấy chứ.”
Lâm Chu không ngờ chỉ hai mươi phút sau khi chia tay, cô lại gặp Cố Minh Hiên.
Cửa thang máy mở ra, cô bất ngờ thấy Cố Minh Hiên từ tầng hầm đỗ xe đi lên. “Cố tổng cũng sống ở đây?” Cô hơi cau mày, không tin có chuyện trùng hợp đến vậy.
Người đàn ông vừa nắm cổ tay cô giờ xuất hiện ngay trước cửa nhà cô. Nếu Cố Minh Hiên nói là tìm bạn, cô có thể khẳng định anh đang theo dõi mình.
“Đúng vậy, tầng 18. Trợ lý Lâm cũng sống ở đây à?” Cố Minh Hiên nhếch mép, nở một nụ cười nhẹ. Xem ra hai người họ khá có duyên.
Lâm Chu miễn cưỡng kéo khóe môi, “Tôi ở tầng 16.” Nói rồi cô nhấn nút tầng.
Hai người đứng im lặng, Lâm Chu vốn không phải người dễ gần, không thích chủ động bắt chuyện với người không quen, trừ khi vì công việc.
Cố Minh Hiên cũng không nói nhiều, dù rất muốn hỏi Lâm Chu tại sao có thể quên anh, nhưng nghĩ đến việc hai người cùng làm ở một công ty, ngày nào cũng gặp, nếu nói ra sẽ càng lúng túng, nên quyết định không nhắc đến.
Rất nhanh thang máy dừng ở tầng 16, Lâm Chu chào tạm biệt Cố Minh Hiên, nhưng anh lại bước theo cô ra ngoài. Lâm Chu liếc mắt, ánh mắt đã lộ vẻ không vui. “Cố tổng còn việc gì sao?”
“Không có, chỉ muốn nhớ số nhà.” Anh đang thử cô, muốn xem Lâm Chu có phải là người con gái dễ dãi hay không.
Kết quả, Lâm Chu chỉ vào biển số nhà mình, lịch sự nói, “Cố tổng, tôi thường xuyên bận rộn với công việc, không có thói quen nấu ăn ở nhà.” Ý là, cho dù anh có nhớ số nhà cũng đừng mong đến ăn ké, vì cô không nấu cơm.
Đó là cách từ chối khéo léo Cố Minh Hiên, cô không thích người khác bước vào căn hộ của mình.
Cố Minh Hiên không ngu, tất nhiên hiểu ý trong lời nói của cô. Thấy cô càng nghiêm túc, anh lại càng muốn trêu chọc. “Tôi cũng không nấu ăn. Thật trùng hợp! Chúng ta có thể hẹn ăn cùng nhau khi rảnh.”
“Hừ!” Lâm Chu cười lạnh, Cố Minh Hiên mặt dày quá mức. Cô đã từ chối rõ ràng như vậy, mà anh ta vẫn tự biên tự diễn.
Không muốn dây dưa với Cố Minh Hiên, cô cố ý giơ tay lên xem đồng hồ, “Muộn rồi, tôi không mời Cố tổng uống cà phê nữa, mai còn phải đi làm, Cố tổng cũng nghỉ sớm đi.”
“Nhưng tôi chưa buồn ngủ mà.” Cố Minh Hiên giả vờ không hiểu, thấy Lâm Chu sắp không kiềm chế được cảm xúc, anh mới tốt bụng buông tha cô. “Vậy nếu trợ lý Lâm đã mệt, tôi sẽ mời cô uống cà phê ở nhà tôi vào dịp khác.”
Lâm Chu thầm nghĩ, cô hoàn toàn không muốn đi.
Cô không phải chưa từng gặp những lãnh đạo cấp cao trong công ty có ý với mình, kể cả Trương Dương, trước đây cũng từng theo đuổi cô. Nhưng sau đó công ty lan truyền tin đồn giữa cô và Phong Hòa Dục, những người này dần dần kiềm chế, không dám hành động gì cả.
Lâm Chu là một người phụ nữ thông minh, cô biết rằng dù tiết lộ mình có bạn trai, những kẻ săn mồi ấy vẫn sẽ không từ bỏ cuộc săn.
Vì vậy, cô chỉ có thể dựa vào danh nghĩa người khác để bảo vệ mình. Đối với những tin đồn bên ngoài, cô không phủ nhận cũng không thừa nhận, dùng những lời đồn vô căn cứ này để che chắn cho bản thân.
Nhưng Cố Minh Hiên dường như khác những người khác, anh chẳng hề kiêng dè. “Tạm biệt.” Cô mỉm cười, lịch sự ra hiệu tiễn khách.
Lâm Chu thực sự rất mệt, về nhà tắm rửa qua loa rồi nằm xuống giường, thậm chí không cần điều chỉnh múi giờ, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Còn Cố Minh Hiên đã sớm bị cô quên lãng.
Lâm Chu thực sự không nhớ nổi khuôn mặt của người đàn ông hôm đó.
Một là cô say quá mức, hai là chỉ thoáng nhìn vào sáng hôm sau, qua hai tháng làm sao có thể nhớ được một người chỉ liếc qua.
Theo trí nhớ của cô, người đàn ông đó đẹp trai như Lee Min Ho. Cô nghĩ vậy là do ảnh hưởng từ tư tưởng mà Tạ Vi đưa vào đầu cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
