Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nghe Nói Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Vai Ác Chương 14:

Cài Đặt

Chương 14:

Hoặc nói đúng hơn, hắn sớm đã nên ra tay từ trước.

Cơ hội tốt như vậy.

Tạ Trầm Chu nhìn bàn tay phải tái nhợt của mình, ánh mắt tối lại. Các đốt ngón tay siết chặt, đầu ngón tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Đáng tiếc... nàng sẽ không quay lại.

Một nơi nguy hiểm như thế này, vốn dĩ chẳng dành cho tiểu thư danh môn bước chân vào.

Từ đầu đến cuối, nàng chỉ vì hắn mà bị cuốn vào mớ hỗn loạn này.

Mà hắn, trong mắt nàng, chẳng qua chỉ là một món đồ chơi, bất cứ lúc nào cũng có thể vứt bỏ.

“Tạ Trầm Chu!”

Đột nhiên, từ phía trên vang lên giọng nói quen thuộc.

Hắn lập tức ngẩng đầu, nét mỉa mai nơi khóe môi dần tan biến, thay vào đó là ánh nhìn sửng sốt.

Trên nền trời hẹp kia, một cái đầu lù xù thò ra.

Cô gái quay lại, đang mỉm cười rạng rỡ với hắn:

“Ta trở lại rồi này.”

Nàng trở lại rồi.

Tạ Trầm Chu ngẩn người trong chốc lát.

Hắn chợt nhớ, dường như rất rất lâu trước đây, hắn cũng từng chờ một người như thế.

Chỉ có điều, khi đó… người ấy không quay lại.

Một sợi dây leo xoắn xít, xiêu vẹo rơi xuống trước mặt hắn.

Tang Niệm chẳng nhận ra vẻ thất thần của hắn, vui vẻ nói:

“Ta tìm không thấy dây thừng, nên ra rừng cắt mấy dây leo buộc lại. Ta thử rồi, chắc chắn bền lắm!”

“Ngươi mau nắm lấy, ta kéo ngươi lên.” Nàng thúc giục.

Tạ Trầm Chu hoàn hồn, chậm rãi nắm lấy dây leo, mũi chân tựa vào vách đá, từng chút từng chút leo lên khe hở nhỏ hẹp kia.

Ngay khoảnh khắc ra được bên ngoài, trước mắt hắn bừng sáng.

Bóng đêm tan biến, phương đông một mặt trời vàng rực đang dần nhô lên, ánh bình minh như dải lụa trải rộng nửa bầu trời xanh thẳm.

Bên cạnh hắn, thiếu nữ đôi mắt đen láy, ánh lên tia sáng lấp lánh, phản chiếu ráng mây rực rỡ trong đáy mắt.

Lần đầu tiên, Tạ Trầm Chu nhận ra —Tang Niệm đáng ghét kia, thực ra cũng có một đôi mắt đẹp đến lạ.

"Ta đã nói sẽ quay lại cứu ngươi thì nhất định sẽ quay lại, tuyệt đối không nuốt lời."

Tang Niệm vừa nói, vừa dùng mu bàn tay lau vội bùn đất trên mặt.

Nàng dường như vừa mới ngã một cú, má, tóc, thậm chí cả váy áo đều lấm lem những vết bùn ướt còn mới.

Ấy vậy mà sắc mặt nàng lại đầy kiêu hãnh, chẳng hề bận tâm đến bộ dạng chật vật lúc này có bao nhiêu thê thảm.

Từ góc độ này, Tạ Trầm Chu có thể nhìn thấy lòng bàn tay nàng.

Đó vốn là một đôi tay nuông chiều trong nhung lụa, làn da mềm mại mịn màng, chưa từng chịu lấy một vết xước.

Thế mà lúc này, những hạt sỏi thô ráp đã cào rách lớp da mỏng manh, vết thương sưng vù, máu loang lẫn với đất, bẩn đến không nỡ nhìn.

[Đinh ~ Hảo cảm của Tạ Trầm Chu +100]

Nghe tiếng nhắc, mắt nàng sáng lên như vừa đào được bảo vật.

Tạ Trầm Chu đột nhiên mở miệng:

"Tang Uẩn Linh."

Tang Niệm "à" lên một tiếng mới kịp phản ứng, hắn đang gọi mình, lập tức vui vẻ hỏi:

"Sao thế?"

Tạ Trầm Chu nói, giọng bình thản như đang nói thời tiết hôm nay:

Tốc độ của nó cực nhanh, trong nháy mắt đã áp sát trước mặt hai người, nhe răng gầm lên, chiếc nanh sắc bén lóe ánh lạnh lẽo.

Tang Niệm: “!!!”

“Tiểu——”

Nàng vừa thốt ra một tiếng, thì bên cạnh, Tạ Trầm Chu đã giơ tay, nhẹ nhàng tóm lấy con sói kia.

Vẻ mặt hắn lạnh nhạt, năm ngón tay siết mạnh.

“Bốp ——”

Máu thịt bắn tung tóe.

Đầu con yêu thú nát bấy như quả dưa hấu rơi từ trên cao, từng mảnh vỡ rơi lộp độp xuống đất, đỏ trắng lẫn lộn, văng khắp nơi như bồ công anh vỡ vụn.

Thế giới bỗng chốc tĩnh lặng.

Một lúc sau, Tang Niệm đưa tay sờ mặt, đầu ngón tay dính phải thứ gì đó nhớp nháp, cả người lập tức cứng đờ.

Bên cạnh, Tạ Trầm Chu nhìn bàn tay đẫm máu của mình, bỗng nhiên khẽ cong môi, bật cười.

“Ngươi rất sợ?” Hắn nhướn mày, nhìn nàng: “Sợ ta cũng giết ngươi như vậy sao?”

Giọng nói nhẹ tênh, đuôi âm hơi nhếch lên, chẳng hiểu sao nghe càng thêm quái đản lạnh gáy.

Dưới ánh mắt hắn, Tang Niệm trừng trừng hai mắt, chậm rãi nói:

“Ta… ta không sạch nữa rồi.”

Tạ Trầm Chu: “……”

Tang Niệm: “Ọe.”

Tạ Trầm Chu: “?”

Nàng vội vã xua tay với hắn, che miệng quay đầu sang chỗ khác, cúi người nôn thốc nôn tháo.

Cố lắm mới bình tĩnh lại được đôi chút, ánh mắt nàng vô tình lướt qua bàn tay Tạ Trầm Chu vẫn còn nhỏ máu, bao tử lại cuộn lên, gần như nôn luôn cả mật ra.

“Ngươi có thể…” Tang Niệm khó nhọc mở miệng: “Đi rửa tay trước được không?”

Giọng nàng cực kỳ nhẹ nhàng và uyển chuyển: “Bây giờ nhìn ngươi thật sự… ghê tởm quá rồi.”

Tạ Trầm Chu: “.”

Hắn mặt mày đen kịt, nhìn nàng chằm chằm, còn nàng thì chắp tay cầu khẩn, ánh mắt đầy hy vọng.

Một lát sau, hắn quay người bỏ đi, gót giày đạp gãy nhánh cây khô trên mặt đất, phát ra một tiếng “rắc” giòn tan.

Không xa có một con suối nhỏ.

Tạ Trầm Chu đứng cạnh bờ, cúi xuống, nhúng tay vào làn nước trong veo.

Máu loang ra một mảng đỏ tươi, bị dòng nước cuốn trôi rồi lại loang ra, tuần hoàn như thế.

Tạ Trầm Chu nhìn bóng mình dưới mặt nước, như đang thất thần.

Đột nhiên, bên cạnh phản chiếu thêm một cái bóng khác.

Hắn quay đầu lại.

Tang Niệm đang ngồi xổm trên một tảng đá xanh lồi lõm, cúi đầu dốc hết sức tạt nước lên mặt, ra sức chà rửa.

Nhìn nàng như thể muốn cạo sạch cả mảng da dính máu và óc sói kia xuống cho rồi.

Phải mất một lúc lâu nàng mới ngẩng đầu, quay sang xoay trái xoay phải cho hắn nhìn, liên tục hỏi:

“Thế nào thế nào? Sạch chưa?”

Gò má trắng nõn bị cọ đến đỏ ửng, vài sợi tóc ướt dính bết bên mặt, cổ áo và tay áo cũng ướt gần hết.

Sạch sẽ thì đúng là sạch sẽ thật.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc