Giọng điệu và lời nói của anh đều dễ khiến người ta nảy sinh suy nghĩ khác, giống như cô cố ý làm nũng kiểu cách trước mặt anh, nhưng cô thực sự không như vậy.Rất có thể người bị ốm đến hồ đồ tối qua là Lưu Tranh 18 tuổi, mà cô của lúc này là Lưu Tranh hiện tại.Nhất thời nhớ đến đủ thứ tối qua, trong lòng lộn xộn, thấy anh xách hộp bữa sáng, biết là đã mua cho mình.“Mua gì vậy ạ?” Tùy anh nói thế nào đi, cô đổi chủ đề hỏi.Anh lấy bữa sáng ra, vẫn là cháo, còn có mấy thứ trong túi.“Ăn xong tiếp tục ở đây nghỉ ngơi.” Anh đặt bữa sáng của cô trước mặt cô, đưa cho cô thìa nhỏ và đũa.“Không có thời gian đâu! Sắp làm việc rồi!” Cô cúi đầu ăn cháo.“Hôm nay cho em nghỉ, không cần đi kiểm tra phòng bệnh với vào phòng phẫu thuật cùng tôi, ở đây ngủ chút đi.” Anh cũng ngồi xuống, cùng cô ăn bữa sáng.Cô nghĩ một chút, cũng được, “Vậy… lát nữa em về nhà.”“Đi như thế nào? Em như vậy lái xe an toàn được sao?” Anh lập tức bác bỏ.“Em ngồi tàu điện ngầm về.” Cô thấp giọng lẩm bẩm.“Sao bướng bỉnh như vậy? Nhất định muốn về nhà làm gì? Tối qua em đứng còn không vững, đi về một mình té xỉu thì phải làm sao? Hơn nữa, em quay về không phải bố mẹ lại phải chăm sóc em sao? Họ đã lớn tuổi rồi, ít tạo phiền phức cho họ đi!”Cô buồn bực, “Nói giống như em mắc bệnh nặng lắm ấy, chẳng phải chỉ là cảm mạo thôi sao? Hơn nữa bây giờ cũng đỡ hơn nhiều rồi.”“Tốt hơn nhiều thì ở lại làm việc! Càng không cần về!” Sắc mặt anh trầm xuống.Cô cắn môi, không nói thêm nữa.Thấy cô như vậy, ngữ khí của anh ôn hòa hơn một chút, “Nghe lời, đừng giở tính trẻ con.”“Em đâu có tính trẻ con chứ?” Cô bất mãn anh luôn nói cô như vậy, “Em đã ba mươi tuổi rồi, đâu có tính trẻ con lúc nào?”“Phải không? Tôi thấy em càng trưởng thành càng nhỏ, hôm qua còn là 23, hôm nay giảm xuống 13 rồi.” Anh tiếp tục ăn bữa sáng của mình.Cô ấm ức ngẩng đầu nhìn anh.Anh cụp mắt, lông mi rất dài, hơi hơi cong lên, mắt hai mí rất rõ, hốc mắt hơi lõm vào, sống mũi cao thẳng, đường nét ngũ quan như vậy vừa vặn hợp với mấy chữ đó, thực sự là đứa con cưng được ông trời tỉ mỉ điêu khắc.Anh cảm giác được ánh mắt của cô, cũng ngẩng đầu lên, “Nhìn tôi làm gì?”Cô nhẹ nhàng khuấy đều cháo trong bát, “Thầy Ninh, em cảm thấy, chúng ta như vậy có phải không ổn lắm không?”“Thế nào?” Anh nhìn cô, vẻ mặt bình tĩnh, “Sao không ổn?”Động tác khuấy cháo chậm lại, do dự, “Thầy Ninh, tối qua thực sự cảm ơn anh chăm sóc em, nhưng mà, cả đêm chúng ta như vậy ở phòng trực ban, còn….” Cô cắn môi dưới, nói tiếp, “Còn ngủ chung, bác sĩ trực ban và y tá trong khoa đều biết, chỉ sợ ảnh hưởng không tốt.”“Ừm.” Anh gật đầu một cái, “Vậy tối nay đến khoa nội báo một giường.”“…” Cô trừng anh, chẳng lẽ tối nay cô vẫn còn chưa về nhà? “Thầy Ninh, đây căn bản không phải là vấn đề giường ở đâu, mà là anh ở bên cạnh chăm sóc em như vậy, để người khác nhìn thấy thì sao? Sẽ có lời đồn nhảm.”Anh liếc cô, “Em cảm thấy, tôi quan tâm người khác nói gì lúc nào?”“Nhưng em quan tâm!” Cô nghiêm túc nhấn mạnh.Anh trầm mặc.“Thầy Ninh, dù sao…bây giờ em là một bác sĩ bồi dưỡng, dù sao…” Dù sao cô không dám thừa nhận anh quá dịu dàng, dịu dàng như biển lớn, kết quả của trầm mê là chết chìm, không cách nào tự cứu vãn.
Chỉ là câu này, cô không nói nên lời.Anh vẫn cúi đầu, cũng không nhìn cô, truy hỏi, “Dù sao thế nào?”Cô cũng trầm mặc.“Dù sao em vẫn còn phải lấy người khác phải không?” Anh hỏi.Cô sững sờ, tiếp tục trầm mặc.Anh cũng không nói nữa, tiếp tục ăn bữa sáng của anh, thẳng đến lúc ăn xong.Cô chậm rãi nuốt, liên tục gảy cháo, ăn cũng không có vị gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)