Cô bắt đầu hồi tưởng lại chuyện tối qua, hình như nói chuyện điện thoại với anh rồi ngủ luôn, hình như cô còn nằm mơ…Nghĩ đến giấc mơ đó, cô bất thình lình ngồi dậy, hoảng sợ không thôi, cô còn nhớ cô đã nói câu đó! Rốt cuộc câu nói đó là nói trong mơ hay thực sự nói ra?Bây giờ cô vô cùng ảo não, nếu như thực sự nói rồi, vậy lát nữa sao cô có thể đối mặt với anh ở bệnh viện?Cô che mặt, hối hận sâu sắc.
Ban đầu cô giống như trong mơ vậy, chủ động đưa mình vào lòng anh, dán sát vào ngực anh mà ngủ, nếu như anh đưa lưng về phía cô, cô lại vòng lấy eo anh, làm nũng, nói học trưởng, lạnh, muốn ôm…Sau này rốt cuộc anh cũng nhớ, vừa lên giường là sẽ kéo cô vào trong lòng, bất kể có làm chuyện kia hay không.
“Tranh nhi! Hôm nay còn chưa xuống sao? Không sợ đi muộn à?” Giọng Bùi Tố Phân vang lên.
Nguyễn Lưu Tranh vừa nhìn thời gian, lập tức xuống giường, rửa mặt chải đầu cực nhanh, chạy xuống nhà ăn bữa sáng, bởi vì chạy vội quá, lúc đến đầu cầu thang thì mắt tối sầm lại, suýt chút nữa lăn xuống dưới.
Cô bắt lấy tay vịn, cảm thấy có lẽ mình bị cảm rồi, đầu óc choáng váng, hơn nữa còn nặng trĩu, đau nhức buồn bực, có lẽ là tối qua gội đầu xong chưa sấy khô tóc đã đi ngủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)