Tính cách của cô trước giờ không hề thay đổi, cuộc đời này ngoài lúc bảo vệ luận văn ra thì chưa bao giờ nói nhiều như vậy, nói xong cũng xúc động không thôi, hai tay sớm đã nắm lại thành quyền.
Trong đám người xung quanh không ngừng vang lên tiếng chụp ảnh, trên hệ thống internet phát triển như bây giờ, cô thực sự không biết có người sẽ đăng lên trên mạng hay không, đăng lên thì sẽ là thông tin như thế nào.
Cũng có người thấp giọng bình luận, đại bộ phận đều kinh ngạc cảm thán hóa ra chân tướng là như thế này! Hoặc là, những câu trên thế giới mà lại vẫn còn loại con cái như vậy sao.
đây là như thế nào vậy?” Một giọng nói run rẩy vang lên.
Nguyễn Lưu Tranh nhìn qua, bà Thái trên cổ tay vẫn quấn băng gạc đang được người khác dìu ra ngoài.
Là người nhà của bệnh nhân nằm cùng phòng với bà Thái đỡ ra, trước đó bà vẫn đang ngủ, tỉnh dậy đôi mắt cũng không tiện, nghe thấy tiếng la hét ầm ĩ cũng không để tâm lắm, mãi đến khi có người cùng phòng nói đứa con trai đang đánh nhau với bác sĩ ở bên ngoài, bà ấy mới đi ra.
Bà lão mở to đôi mắt đục ngầu, trong miệng kêu, “Tiểu Ninh! Tiểu Ninh!”“Con ở đây, bà ạ.
” Ninh Chí Khiêm không quan tâm đến hai người đang ngồi dưới đất, tiến lên phía trước đỡ lấy bà Thái.
Bà Thái nắm tay anh sau đó lập tức chắn trước mặt anh, khẩn trương dùng cơ thể gầy yếu của mình bảo vệ cho anh, “Bác sĩ Ninh, con mau đi đi! Đi nhanh! Con là người tốt, đứa con trai này của bà….
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)