Tạm biệt với Tiêu Nhất Nhất dưới ánh trăng.
Tiêu Nhất Nhất vẫn đứng ở cửa hàng sữa chua nhìn theo xe Ninh gia rời đi, bóng dáng dưới ánh đèn đường thẳng tắp.
Tất cả những biểu cảm và ánh mắt của cô đều lọt vào mắt người trong xe, bàn tay càng nắm chặt vô-lăng, cuối cùng lại chỉ dịu dàng nhắc nhở cô, “Hồi bảo, đừng thò đầu ra ngoài cửa sổ.
”Hồi bảo, đừng với tay ra cửa sổ;Hồi bảo, lúc đi đường phải nhìn đường;Hồi bảo, nắm tay anh;Hồi bảo, lạnh lắm rồi, kem chỉ được ăn miếng nhỏ thôi;Hồi bảo, lau miệng…Hồi bảo, Hồi bảo…Mười tám năm rồi, Ninh Tưởng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần dặn dò Hồi bảo của cậu như vậy, cô bé cậu xem như bảo vật, lúc nào cũng nắm lấy trái tim cậu, khiến cậu không thể yên tâm được, tựa như chỉ cần rời xa khỏi tầm mắt của cậu một chút thôi cô sẽ ngã, sẽ bị lạnh, sẽ không chăm sóc tốt bản thân…Ngang qua ánh đèn của toàn thành phố, cậu chỉ cảm thấy đèn này quá lạnh, lạnh đến mức trong tim cậu đóng băng một mảng.
Nhà họ Ninh, đêm.
Ninh Hồi về đến nhà đã rất muộn, nhưng cô vẫn không quên vẽ tranh, vẽ Tiêu Nhất Nhất.
Lần này thứ cô vẽ lại không phải hình một mình Tiêu Nhất Nhất, mà thêm cả bản thân mình vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)