Đã thân thuộc từ lâu nhưng lại phảng phất như chưa từng quen biết.
Đây là cảm giác khi cô nhìn thấy Tiêu Nhất Nhất.
Đây rõ ràng là người cùng cô trưởng thành, người cô đã từng gọi anh mười mấy năm trời, vì sao đột nhiên lại không giống như vậy nữa?Anh mặc bộ đồ Trung Sơn, tóc dài hơn trước kia một chút, chẳng qua chỉ là một kiểu đầu đinh ngàn năm không đổi, toàn bộ tóc đều chải hết về đằng sau, nhẵn bóng, làm lộ ra tất cả những ưu điểm hoàn mỹ trên gương mặt của anh, tóc đen như mực, mắt sáng như sao, đường nét ngũ quan càng khỏe khoắn hơn trước kia mấy phần, ánh mắt của cô không để ý rơi trên cổ của anh, nơi hai khuy cổ của bộ đồ Trung Sơn đang đóng lại, nhìn thấy hầu kết rõ ràng.
Trong lòng đột nhiên giống như sợi dây đàn rung động, đàn tranh ngâm lên một tiếng, tiếng vọng rất lâu không tan đi, vô thức nổi lên một suy nghĩ: Anh Nhất Nhất là người lớn rồi, cũng không còn là anh trai nhỏ mặc đồ thể dục để đầu bằng mua kẹo marshmello cho cô giúp cô bắt sâu nữa…Kỳ thực trưởng thành không phải chuyện riêng hôm nay, chỉ có điều chưa từng ý thức được mà thôi, thời gian từ đầu tới cuối vẫn còn dừng lại ở thời khắc cô nằm bò trên lưng anh Nhất Nhất, hai tay nắm tai anh, đôi chân nhỏ tung tẩy…Đầu cô mơ mơ hồ hồ, Tiêu Nhất Nhấn đã đứng trước mặt cô, nụ cười sáng lạn, nắn nắn hai má mềm mại của cô, “Hồi bảo đang nhìn gì vậy? Không nhận ra anh sao?”Ninh Hồi không hiểu sao lỗ tai lại có chút nóng, lời nói cũng trở nên lắp bắp, “Anh Nhất Nhất sao….
sao lại mặc….
mặc như vậy?”Tiêu Nhất Nhất cười nói, “Ở trường diễn lịch nói, vừa mới tập xong.
” Nói xong, vừa đi vừa cởi nút trên cùng của bộ đồ Trung Sơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)